Banner Home
Mùi Hương Khó Cưỡng - chapter 1: Vol1 | Thiên Chu Chi Dạ
Vận Mệnh (Series) - 04

Vận Mệnh (Series)

TCCD 11153 chữ Cài đặt

Tên truyện: Vận Mệnh (Series)
(Bộ truyện có
Manhwa được TCCD dịch và để cùng tên với Novel)
Nhóm dịch:
TCCD - Thiên Chu Chi Dạ
Translator: Triệu Lộ Tư
Proofreader: Mật

***

Chương 4:

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.
※ Bộ truyện có
Manhwa được TCCD dịch và để cùng tên với Novel.

Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn. - Phải chăng đó mới là quyền lực thật sự? Đầu tôi bỗng thấy nhức nhối. Suốt đời tôi chỉ quen sống dưới gót chân của những kẻ có quyền có thế. Hồi trung học bị thầy giáo chèn ép, lên cấp ba bị đám du côn ăn hiếp, về nhà thì chịu đựng chuyện của bố mẹ. Vậy mà giờ đây tôi lại ngồi trầm ngâm suy ngẫm về quyền lực. Đúng là sống đủ lâu để thấy được chuyện gì cũng có thể xảy ra.

“Đang nghĩ gì thế?”

Nghe giọng hỏi, tôi ngẩng đầu lên thì thấy Quốc Vương vẫn đang nhìn tôi như cũ. Lần đầu gặp mặt, tôi còn bị ngài kề gươm vào cổ cơ - tôi nghĩ lại chuyện hôm qua - thế mà giờ ngài lại tỏ vẻ như có tình cảm với tôi một cách nhanh đến kỳ lạ. Hoặc có thể bản chất ngài ây vốn là người mềm mỏng, hay quan tâm người khác.

… Mà cho dù là người hiền lành như thế thì tính cách này cũng hơi kỳ cục.

“Chuyện gia đình chút thôi.”

Sắc mặt ngài ấy chợt trầm hẳn xuống. Tôi có nhìn nhầm không thế? Không, ngài vẫn tươi cười cách đây vài phút mà, sao giờ tối sầm lại thế kia. Rõ ràng là ngài ấy đang khó chịu - lý do vì sao thì tôi chịu.

Ngài ấy đặt câu hỏi nhưng lại không nhìn thẳng vào mặt tôi.

“Là một gia đình hạnh phúc à?”

Câu này không cần nghĩ tôi cũng trả lời được ngay.

“Không đâu. Không hề.”

“Vậy là bất hạnh sao?”

“Không hẳn ạ.”

Không hạnh phúc, nhưng cũng chẳng đến mức bất hạnh. Vốn dĩ tôi không phải kiểu người dựa dẫm hay chờ mong vào ai. Nghe câu trả lời của tôi ngài ấy chống cằm nheo mắt nhìn tôi.

Không phải hạnh phúc, nhưng cũng chẳng đến mức bất hạnh. Vốn dĩ tôi không phải kiểu người dựa dẫm, hay mong chờ vào ai.

Gương mặt đó đẹp thật.

Đẹp thế mà lại là đàn ông, đúng là uổng ghêt. Nếu ngài ấy mà là phụ nữ thì có khi tôi đã kết hôn rồi ở lì lại đây luôn cũng nên.

“Em vốn dĩ là người như vậy ư?”

Hửm? Vốn dĩ cái gì cơ?

“Ai hỏi gì em cũng đều đáp lại, thích nghi cũng giỏi nữa.”

Vì tôi chẳng có gì để che giấu, cũng chẳng có gì để sợ cả. Những lời như thế tôi đã nghe đến phát ngán. Người ta hay gọi tôi là kẻ sống tùy hứng.

“Tôi có hơi coi trọng bản thân mình nhỉ.”

“Ta từng nghĩ Nguyệt Nhân là người huyền bí thế nào, hóa ra chẳng có gì cả.”

Ngài ấy nói thế khiến tôi bật cười. Tôi dù có giải thích bao lần rằng mình không phải Nguyệt Nhân thì ngài ấy cũng chẳng chịu hiểu. Mà cũng đúng thôi, nếu tôi đứng ở vị trí ngài ấy thì nghĩ vậy cũng là đương nhiên.

“Chính vì em chẳng có gì nên ta thích lắm.”

Ngài ấy nói thích mình thì mình cảm ơn thôi. Mình cũng đang dần thấy có thiện cảm với ngài ấy rồi đấy.

Tôi định mở miệng nói lời cảm ơn thì Thượng thư, người đang đờ đẫn như kẻ mất hồn, bỗng chốc xoay người lại nhanh như chớp nhìn Quốc Vương.

“B-Bệ hạ.”

“Sao?”

Quốc Vương trông chẳng có chút xao động nào, còn Thượng thư thì giật thót, ánh mắt hai người trao đổi lia qua lia lại mấy lần, bất ngờ Thượng thư khẽ ho khan.

“Trước hết thần xin được phép kể lại tình hình cho người nghe. Có vẻ người hoàn toàn không biết gì về Euphrates cả, mong ngài nghe thần nói.”

Chắc là có gì đó giữa hai người họ nhưng dù có hay không thì chuyện ấy cũng chẳng liên quan đến tôi. Thượng thư nhìn tôi rồi đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế. Dáng dấp y như một người sắp lên thuyết trình.

…… Đúng là một người rộn chuyện mà. Nói cách khác thì cũng có thể xem là hào nhoáng. Mà quả thật dáng vẻ đấy lại hợp với anh ta. Thê nhưng dáng dấp như một chiến binh mà lại hành xử thế này thì tôi vẫn chưa tài nào quen nổi.

Hay là do tôi đang quá để tâm đến hình ảnh Zidane.

※ Bộ truyện có Manhwa được TCCD dịch và để cùng tên với Novel.

2. Mặc khải

“Không biết nên bắt đầu từ đâu mới phải…”

Thượng thư mở đầu như thế rồi sau một thoáng đăm chiêu mới nối tiếp câu chuyện.

“Thần xin bắt đầu từ chuyện ba mươi năm trước.”

Ba mươi năm trước ư? Khi đó mình còn chưa chào đời nữa. Tại sao chuyện mình trở thành Vương phi - giờ lại trôi tuột về tận ba mươi năm trước?

“Câu chuyện này cũng không dài quá đâu.”

Nhìn thấy vẻ mặt mình, Thượng thư nói như để trấn an nhưng rồi câu chuyện bắt đầu… Và nó dài hơn mình tưởng.

“Ba mươi năm trước, những ghi chép về ngôi làng nhỏ Phades đã không còn được trình lên nữa. Tuy đã gửi quan viên địa phương của làng Phades tới, nhưng ở đó hoàn toàn trống rỗng. 670 người dân biến mất. Quan viên được cử đến lấy làm lạ, nên đã đi thăm dò từng nhà dân. Trong nhà chỉ toàn là xác chết. Đúng vậy, tất cả đều đã chết.”

Tôi, cái đứa chưa bao giờ dám mở một cuốn truyện phong cách Ito Junji (thể loại kinh dị), giờ nghe xong thì nổi hết cả da gà. Thứ chuyện này mình ghét đến tận xương tuỷ. Truyện tranh kinh dị hư cấu còn không dám xem, huống hồ giờ phải nghe sự việc thật như chuyện ma thế này.

Chỉ cần nói “Phát hiện ra toàn bộ dân làng Phade đã chết” là xong, sao lại phải làm  như đọc truyện ma cho mình nghe cơ chứ. Mình đã cố gắng hết sức để không lộ chút phản ứng nào nhưng ở phía đối diện Quốc Vương lại lên tiếng hỏi.

“Sợ sao?”

Ơ, sao ngài ấy biết nhỉ? Nhưng đường đường mình Kim Min Hoo, đàn ông con trai Hàn Quốc chính hiệu, làm sao có thể mở miệng bảo mình sợ chứ.

“Hồi nào.”

“Nhưng cái mặt trông có vẻ sợ chưa kìa?”

Ánh mắt Quốc Vương khoái chí như muốn soi thủng mặt mình. Ngay cả Thượng thư vốn nghiêm nghị cũng xen vào, trong giọng mang chút lo lắng.

“Thật sự sắc mặt người tái nhợt lắm. Trời ạ, câu chuyện còn chưa bắt đầu nữa… Hay là để lần khác thần kể thì hơn?”

Mình chợt thấy áy náy có lỗi. Mới nãy còn thầm chê anh ta ồn ào, hóa ra anh ta lại là người tinh tế khiến mình phải thầm thấy cảm kích. Khi còn đang bận thấy biết ơn anh ta thì Quốc Vương lên tiếng. Ngài ấy vỗ nhẹ lên đầu gôi chính mình mấy cái rồi buông một câu.

“Ta ôm em nhé? Ngồi lên đây rồi nghe tiếp không?”

…… Ngài ấy uống nhầm thuốc gì à? Cái kiểu này ở chỗ mình là quấy rối tình dục đấy nhé.

“Khỏi.”

Nghe tôi từ chối, trên gương mặt Quốc Vương hiện lên vẻ nuối tiếc. Thượng thư bên cạnh mỉm cười khoái chí, có chút thoả mãn rồi ánh mắt anh ta dừng trên tôi. Anh ta hơi bối rối ho nhẹ một cái “Hừm!”, rồi nở một nụ cười nhẹ.

“Thần xin tiếp tục ạ.”

Câu chuyện lại được tiếp tục.

“Việc đó không chỉ làm náo loạn Euphrates mà cả toàn bộ Dwana cũng chấn động theo. Tuy nhiên, dù các học giả và tư tế được cử đi điều tra nhưng vẫn không thể xác định được rõ nguyên nhân. Cuối cùng thì lễ tế đã được tổ chức. Đây là lễ tế đầu tiên do Ravman chủ trì. Chính vì thế mà có thể nói đó là một sự kiện trọng đại.”

“Ravman á? Người đó là ai vậy?”

Nhắc mới nhớ, người này hình như đã xuất hiện trong câu chuyện giữa Quốc Vương và Thượng thư trước đó. Tò mò quá nên tôi thử hỏi, Quốc Vương vừa nhai bánh quy rộp rộp vừa trả lời thay.

“Người cai quản Thánh địa. Người đứng đầu của các vị tư tế.”

“Người đứng đầu của các vị tư tế”. Có lẽ Ravman và Quốc Vương không hợp với nhau. 

Ravman là tên chức vị. Ha… Nếu đào sâu hơn một chút thì…”

Không, không cần đào sâu đâu. Tôi chỉ muốn hỏi thôi mà. Thật ra tôi chẳng cần biết Ravman là ai… Nhưng có vẻ đã muộn để dừng lại rồi.

“Người vinh hạnh kế thừa cái tên tôn quý Nara Yeon là…”

“Quốc Vương Cien, một chiến binh vĩ đại được Kim Long cao quý hộ mệnh.”

Quốc Vương muốn tự mình nói câu đó sao? Nhưng có vẻ ngài ấy không hề giống người muốn tự PR bản thân. Ngài ấy nói thêm vào với vẻ mặt chán ngán:

“Đã bảo đừng kể rồi mà.”

Tôi cũng chẳng thích điều đó. Thượng thư tỏ vẻ bối rối, nhưng ánh sáng trong mắt anh ta… Cố tình chắc luôn.

“Xin lỗi bệ hạ. Vì từ nhỏ thần đã được dạy như vậy nên theo thói quen cứ thế tuôn hết ra.”

Nói dối. Quốc Vương cũng không thèm tin.

“Dù sao đi nữa, Quốc Vương bệ hạ cũng là người thống trị mọi việc ở Euphrates. Ngài nắm quyền lập pháp, quyền tư pháp, quyền hành pháp, đồng thời cũng là Tổng tư lệnh Quân đội. Dĩ nhiên các đền thần cũng phục tùng ngài ấy, vì mọi thần dân Euphrates đều tôn kính Ngài.”

Nhớ mấy môn chính trị quá.

“Tuy nhiên đền thần không hoàn toàn phục tùng Quốc Vương, mà phục vụ các vị thần linh. Trong hàng ngàn vị thần thì hai vị thần cốt lõi là thần Mặt Trời “Ra” và nữ thần “De” cai quản Mặt Trăng và bóng đêm. Họ dựa vào di tích và điềm báo mà các vị thần để lại, phản chiếu hiện tại và tìm kiếm chân lý vĩnh hằng.”

Từ chuyện kinh dị chuyển hẳn sang giả tưởng. Dù sao thì giả tưởng còn dễ chịu hơn là thể loại kinh dị. Nhưng thật ra tôi không thích cả hai, thích xem truyện tranh thể thao hơn.

“Ravman là người cai quản của vô số đền thờ thần linh. Họ ẩn cư trong khu rừng ở ngoại ô thủ đô Dian, nơi cung điện này là trung tâm, và ngoại trừ ba đại thần ra thì chưa ai từng gặp qua họ cả. Dù là thần dân của Euphrates nhưng họ không phục tùng Quốc Vương.”

Có thể nói thẳng như thế được sao? Tôi chỉ định len lén nhìn nét mặt ngài ấy, nhưng đúng lúc ấy ngài lại quay sang nhìn tôi, thế là ánh mắt cả hai trực diện chạm vào nhau.

Khuôn mặt đẹp đẽ ấy khẽ nở một nụ cười tươi.

“Em muốn ta ôm em không?”

Rồi ngài ấy lại khẽ vỗ vỗ đầu gối mình.

“... Không cần đâu ạ.”

Đúng thế, ngay cả tôi cũng chẳng muốn phục tùng ngài ấy chuyện đó. Khi trả lời tôi liếc nhìn Thượng thư thì bất ngờ ngài ấy cất giọng hơi buồn bã.

“Có lẽ hình như ta hiểu được tâm trạng của ngươi rồi, Nitau.”

Thượng thư đỏ mặt không đáp lại, Quốc Vương mà tiếp tục nói với tôi.

“Thần không biết Ravman được kế thừa theo truyền thống nào. Ngôi vị tư tế không thể kết hôn, nên chắc chắn không phải cha truyền con nối, nhưng thực tế ra sao thì chẳng ai biết cả. Chỉ có ba vị tư tế từng nhìn thấy Ravman. Thế nhưng ba vị đại tư tế này đều là chức vị trọn đời nên trong bất kỳ một thời đại nào, chỉ có khoảng năm sáu người là biết tới sự tồn tại của họ mà thôi. Và đây là lễ tế công khai đầu tiên do chính Ravman chủ trì. Lần xuất hiện công khai này kể từ khi Ravman tồn tại đã là chuyện trôi qua cả ngàn năm rồi.”

“Vậy bây giờ Ravman đã được tiết lộ là ai rồi chứ?”

“Không ạ. Vẫn chưa ai biết. Khi xuất hiện thì họ choàng lên người một tấm vải đen. Sau đó, họ đã xin phép Tiên Vương Ymir rời khỏi khu rừng với điều kiện không tháo mạng che mặt của mình. Tiên Vương đã đồng ý, và họ đã thực hiện buổi nghi lễ.”

Ánh mắt của Thượng thư nheo lại. Khuôn mặt trở nên lạnh lùng đến mức đáng sợ. Khó có thể tin đó là con người từng tỏ ra vẻ khờ khạo trước đây.

“Lễ tế đã được tiến hành thành công, và sau đó không còn thêm ngôi làng nào bị diệt vong nữa. Trong suốt thời gian buổi tế lễ diễn ra, dịch bệnh mà từng xoá sổ thêm hai ngôi làng khác ngoài Phades, đã biến mất. Ravman tuyên bố rằng “Cơn thịnh nộ của thần linh đã được xoa dịu”, và từ lúc đó dân chúng bắt đầu gọi căn bệnh đó là Thần bệnh.”

Câu chuyện chính thức bắt đầu từ đây.


“Thần bệnh đã biến mất. Số lượng tín đồ tăng vọt, các đền thờ thì reo lên vui sướng trước hàng dài người hành hương kéo đến bất ngờ. Liên tục càng nhiều ngôi đền được mở rộng, và Euphrates vốn đã là một quốc gia sùng đạo, giờ đây như khoác lên bầu không khí của toàn dân cuồng tín. Theo ghi chép của Shuicher, một học gia kiêm lữ khách có gia đình ở nước láng giềng, đã từng xuất hiện câu “Euphrates đã trở thành nô lệ của thần Mặt Trời”. Vào thời điểm đó, Tiên Vương Ymir sắc phong người phi tần trở thành vị Vương phi thứ ba. Bà là một mỹ nhân khiến cả Dwana sôi sục.”

“Đó là mẫu phi của ta.”

Tưởng chừng như đó là lời khoe khoang nhưng sắc mặt của Quốc Vương lại không mấy tốt đẹp. Vẻ mặt ngài vừa như đang giận dữ, lại vừa như chẳng có chuyện gì to tát. Dù vậy rõ ràng là ngài ấy cảm thấy không thoải mái.

“Lúc đó danh tiếng của Euphrates còn chưa vang xa. Bởi Euphrates khi ấy còn đang run rẩy trước nỗi kinh hoàng mà Thần bệnh mang đến, còn Sapiens là nơi nằm ở trung tâm vùng lãnh thổ phía trên lục địa. Thế nhưng Công chúa Cheney của Sapiens - vị Công chúa thứ mười chín, lẽ ra chỉ là người bị nhốt trong hậu cung, lại nổi tiếng hơn cả Quốc Vương của Sapiens. Chính là nhờ nhan sắc của nàng mà đến cả các hoàng tử độc thân ở khắp các lục địa khác, cũng ngỏ lời cầu hôn.”

“Và rồi nàng gặp Tiên Vương Ymir, tức là phụ vương ta. Với một người chưa từng cảm nhận được chút tình thương nào từ cha như nàng, thì Tiên Vương Ymir đến như một hình mẫu của một người cha lý tưởng, hoàn hảo. Thế là họ kết hôn với nhau. Nàng trở thành Vương phi Cheney và sống tại Euphrates - siêu cường quốc của Dwana. Năm đầu tiên ở đây, nàng đã được chào đón nồng nhiệt. Bởi nàng xinh đẹp hơn bất kỳ ai lúc bấy giờ. Người ta nói đó là nhan sắc có một không hai trên thế gian này, các thi sĩ tranh nhau ca tụng nàng. Đến cả trong cuộc diễu hành chào mừng, có những chàng trai đã tự sát sau khi được tận mắt nhìn thấy nàng. Nhưng từ năm kế tiếp, Thần bệnh lại bắt đầu hoành hành. Bốn ngôi làng lần lượt bị diệt vong.”

“Thật ra lúc ấy đã có nhiều thế lực, phe cánh phản đối Vương phi Cheney rất dữ dội. Tiêu biểu nhất là phe phái của các đền thờ. Bởi vì Sapiens, quê hương của Vương phi, là quốc gia theo chủ nghĩa vô thần. Một đất nước mà thần dân không tin vào thần linh. Trên khắp thế gian chỉ có duy nhất một quốc gia như thế, nơi con người có địa vị tôn quý nhất. Phản đối nổ ra vô cùng dữ dội. Không phù hợp khi để một kẻ không biết phụng thờ thần linh trở thành Vương phi của Euphrates. Thế nhưng Vương phi Cheney đã khẳng định, nàng sẽ tôn thờ các vị thần, và sẽ cầu nguyện. Vẻ đẹp kỳ diệu của bà đã giúp xoa dịu lòng dân. Năm đầu tiên, bà đã thể hiện thật hoàn hảo. Thậm chí bà còn tham dự các nghi lễ tế thần.”

“Nhưng sức khỏe mẫu phi dần yếu đi, hơn nữa lại ám ảnh với danh xưng người phụ nữ đẹp nhất thế gian. Bà sở hữu nhan sắc có thể khiến Tiên Vương phải chiều theo ý mình. Bà theo chủ nghĩa vô thần, là người không có lý do gì để mà thờ phụng thần linh. Bà luôn nghĩ bản thân là bậc nhất. Và cũng tin rằng mọi người đều phải yêu bà ấy. Khi ấy tuy ta còn nhỏ nhưng ta vẫn nhớ được dáng hình bà ấy, một người phụ nữ chẳng hề bận tâm tới con cái, chỉ miệt mài theo đuổi vẻ đẹp của bản thân. Nhưng bà ấy thật sự rất đẹp. Đó là sự thật.”

“Đã có một vài vấn đề xảy ra. Trong đó điều gây phiền phức nhất chính là thái độ của Vương phi khi tham dự các buổi tế lễ. Bà không bao giờ quỳ gối, cũng chẳng thắp lửa dâng lên thần linh. Tất cả những gì bà làm là khoác lên mình những bộ xiêm y rực rỡ rồi cứ thế ngồi đó mà thôi. Từ các đền thờ bắt đầu giáng xuống những lời tiên tri đầy điềm gở, và đúng vào lúc sự lạnh nhạt căng thẳng giữa Tiên Vương và các thần điện kéo dài, căn bệnh thần bí ấy bỗng nhiên bùng phát.”

“Liên tiếp bốn ngôi làng bị diệt vong. Sự việc xảy ra chỉ vỏn vẹn trong một tháng mà thôi. Hai nghìn sinh mệnh đã chết đi. Hơn nữa dịch bệnh bắt đầu từ một làng ven cảng, giờ đang lan dần lên lãnh thổ phía trên. Điều này khiến người dân khiếp sợ. Phía thần điện cho khăng khăng căn bệnh thần bí đấy xảy ra là điều hiển nhiên. Bởi vì đã có một kẻ vô thần trở thành Vương phi, vậy nên hoàn toàn sẽ xảy ra chuyện bị thần linh ruồng bỏ. Trong suốt ba năm mà hai lần liên tiếp xảy ra những sự việc đi xa đến bờ vực đảo chính, phụ vương đã không thể nhẫn nhịn thêm. Ông đanh thép tuyên bố lời thề sẽ quét sạch thánh địa, và chuẩn bị bắt đầu chiến tranh. Các tư tế cũng tập hợp để bảo vệ thánh địa. Sau đó phụ vương khơi mào dẫn quân tiến về phía ranh giới của các thánh địa. Vì chủ yếu là bộ binh nên từ đây đến đó mất đến hai ngày đi đường. Và phụ vương đã băng hà ngay trước khi đặt chân đến cửa thánh địa.”

“Triệu chứng cũng giống hệt như của Thần bệnh. Cơn sốt cao ập đến chỉ trong vài giờ…… Đúng lúc thần dân sắp vùng dậy, kỵ mã khẩn cấp lao về báo tin Tiên Vương băng hà. Binh sĩ hoang mang rối loạn, còn các tín đồ thì nhân lúc đã tập hợp sẵn ở thánh địa, hừng hực khí thế với ý định tiến công vào cung điện. Và rồi...…”

“Mẫu phi đã tự vẫn.”

Trời ạ. Tôi không biết nói gì thêm, chỉ biết nhìn chằm chằm vào Quốc Vương. Ngài ấy cũng lặng lẽ đón nhận ánh nhìn của tôi với gương mặt không chút biểu cảm.

“C-Cầu cho linh hồn Vương phi được an nghỉ.”

Nghe tôi nói vậy ngài ấy khẽ nhướn mày.

“Thật sao? Cái chết ấy đáng để cầu siêu đến vậy ư?”

Ngài ấy hỏi thì tôi khẽ gật đầu. Dẫu sao thì cũng là một kiếp lấy nhầm chồng mà chết, chẳng phải đáng thương lắm sao.

Dù gì cũng là mẹ của ngài mà.

“Cảm ơn em.” Quốc Vương khẽ nói.

Nhìn gương mặt ngài ấy hiện rõ lên vẻ cảm ơn chân thành, trong lòng tôi bỗng rối cả lên liền quay sang nhìn Thượng thư. Ngài ấy dường như nhận thấy ánh mắt của tôi giống như ra tín hiệu “Hãy tiếp tục kể” và lại nối tiếp câu chuyện.

“Thái tử Sina sẽ đăng cơ ngôi vị Quốc Vương.”

“Đó là anh cả của ta. Vốn muốn trở thành học giả nhưng vì là Thái tử nên buộc phải lên ngôi. Anh cả của ta đã qua đời cách đây 6 năm rồi.”

“Anh ta mới chỉ bốn mươi tuổi nhưng mà mái tóc đã bạc trắng cả rồi. Ở Euphrates chỉ chịu ảnh hưởng của một trận Trần bệnh là cả một ngôi làng sẽ bị xóa sổ, lại còn bùng nổ chiến tranh với nước láng giềng Gihon nữa. Đến mức vương triều còn phải xem lại rằng liệu có nên dời đô hay không, bởi Gihon khi ấy quá mạnh. Trước đó thì kinh đô chỉ còn lại vỏn vẹn hai thủ phủ.”

“Lúc đó ta nhận được thánh chỉ xuất chinh. Ta đã thắng trận trở về. Trong di ngôn không phải người anh thứ hai mà ta mới là người được chỉ định làm Quốc Vương. Người anh thứ hai của ta phản đối, anh ta không phải quân nhân mà khi ấy lại đang trong thời chiến. Bởi vì vậy, ta trong cơn xoay chuyển bất ngờ trở thành Quốc Vương. Và chính năm nay, sau 6 năm trời thánh địa vốn im ắng bỗng công bố lời mặc khải họ nhận được từ thần linh.”

“Lời sấm truyền nói rằng, khi Nguyệt Nhân hạ phàm, nếu phong người đó làm Vương phi thì người sẽ cứu rỗi Euphrates. Bệ hạ lúc đó buộc phải quay về giữa trận chiến đánh dẹp Gihon. Dù chuyện khác có thể xem nhẹ, nhưng vấn đề liên quan Vương phi thì dân chúng cực kỳ nhạy cảm. Nhiều người tin rằng chính vì Vương phi mà dịch bệnh vốn đang suy tàn lại đột ngột bùng phát.”

“Ta đang chờ Nguyệt Nhân ở Hồ Phán quyết thì đột nhiên em rơi xuống. Khác hẳn với lời sấm truyền “Nguyệt Nhân sẽ nhẹ nhàng tựa lông vũ, sà vào vòng tay Quốc Vương”, em rơi xuống với tiếng động to khủng khiếp. Em bổ nhào cái tùm xuống ngay cạnh vị trí ta đang đứng giữa hồ. Cơ thể lạnh cóng, sắc mặt cũng tái nhợt. Khi ta vớt em lên mang về, các tín đồ đứng xung quanh đều náo loạn và bối rối.”

“Lúc đó!”

Đột nhiên Thượng thư chen ngang hét lên, như thể đang đứng trên sân khấu. Anh ta dõng dạc tiếp lời.

“Quốc Vương bệ hạ, người kế thừa cái tên tôn quý Nara Yeon và được Kim Long cao quý hộ mệnh, đã hô vang rằng: Đây là Vương phi của ta!

Mình có thể nhận ra đó là một gương mặt chất chứa những oán trách, nhưng mình lại không thể hiểu vì sao Thượng thư lại trưng ra vẻ mặt đấy, nên chỉ biết chớp mắt. Quốc Vương thì vẫn nhìn mình bằng gương mặt không chút dao động trước những lời nói mỉa mai của Thượng thư.

“Bây giờ em đã hiểu chưa?”

Hiểu gì cơ?

“Lý do vì sao em trở thành Vương phi ấy.”

À, phải rồi. Cái chuyện dong dài này rốt cuộc cũng là bắt đầu từ đó. Tôi ngẩn người, không biết mình nên cười hay nên khóc.

“Khi đang chờ đợi Vương phi rơi xuống từ Mặt Trăng theo lời sấm truyền, thì lúc đó tôi lại là người rớt xuống. - Người không thể nói đơn giản như này sao?”

Lời tôi vừa dứt thì Quốc Vương và Thượng thư cùng lúc lên tiếng.

“Thần nghĩ nếu chỉ nói vậy e là người sẽ khó mà chấp nhận nổi nên là……”

“Em đâu phải kiểu người sẽ ngoan ngoãn điềm đạm đâu.”

***

Đêm đã khuya. Nhìn ra ngoài khung cửa tối om tôi mới thật sự cảm nhận được ba người chúng tôi đã nói chuyện liên tục, không ngừng nghỉ. - Ừ thế là mình thật sự phải trở thành Vương phi.


Nhưng sau đó mình phải làm gì đây?

Làm sao mình trở về nhà được đây? Nếu đã đảm nhiệm vị trí to tát như Vương phi ở đây rồi, liệu mình còn có thể trở về nhà không? Mà không - Mình có thể trở về sao? Kệ vậy.

Nếu buộc phải sống ở đây thì phải làm sao.

“Thưa bệ hạ… Ngài thật sự sẽ lấy tôi làm Vương phi ư?”

“Trông ta giống đang nói đùa sao?”

Ngài ấy hỏi lại một cách hờ hững.

“Tôi là nam mà.”

“Ta biết mà.”

“Ngài không ngại nhận một nam nhân làm Vương phi sao?”

“Không quan trọng.”

Dù Quốc Vương có một người vợ là nam, thì dù chỉ là trên hình thức cũng chẳng cản trở gì cuộc đời ngài cả…… Nhưng dù là vậy thì ngài ấy cũng là người sẽ để lại trên trên sử sách mà.

Ừ thì nếu bản thân Quốc Vương đã nói không sao thì chắc cũng không sao thật.

“Sao vậy? Em không thích ngôi vị Vương phi à?”

Trước câu hỏi của ngài ấy, tôi nửa như đang chìm trong suy nghĩ nửa như buột miệng đáp “Tất nhiên là tôi không thích.”

Ngay khoảnh khắc ấy tôi nghe thấy tiếng nuốt khan của Thượng thư thì Quốc Vương đã đứng dậy, tôi ngẩng đầu lên. Gương mặt của ngài lạnh như băng.

“Tại sao?”

Dù là một câu hỏi đơn giản, nhưng lại khiến không khí lập tức trở nên căng thẳng.

“Vì tôi muốn sống hạnh phúc bên người mà mình yêu.”

Một lẽ đương nhiên thôi.

Hơn nữa với một kẻ chẳng có nơi nào để thuộc về như tôi thì người bạn đời lại càng quan trọng hơn. Tôi vẫn sống trong sự chờ đợi rằng ai đó sẽ xuất hiện để xua đi sự cô độc trong trái tim tôi. Người mà tôi đang thích bây giờ chỉ khiến tôi thêm cô đơn mà thôi, nhưng nếu tôi kiên nhẫn chờ đợi thêm thì việc cảm xúc này biến mất rồi sẽ chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Rồi sẽ có một người khiến tôi không còn cảm thấy cô độc nữa. Khi người ấy xuất hiện, tôi cũng sẽ là người xua tan đi sự cô đơn của họ, lúc đó chúng tôi sẽ nắm lấy tay đồng hành cùng nhau. 

“Không có gì đảm bảo rằng sống với người mà mình yêu sẽ luôn được hạnh phúc cả. Câu chuyện của mẫu phi ta đã đủ để làm bài học rồi còn gì?”

“Mỗi người đều khác nhau chứ. Tôi sẽ cố gắng hơn mẫu phi của Bệ hạ.”

Ánh mắt lạnh lẽo của Quốc Vương chạm vào tôi nhưng tôi vẫn dõng dạc trả lời. Nếu hỏi mục tiêu sống của tôi là gì thì chính là điều này. Được sống hạnh phúc cùng người mình yêu. Gặp được một người mà mình có thể thuộc về.

“Vậy sao? Thế thì cố gắng đi.”

Ngài ấy khẽ mỉm cười. Nhưng chỉ có khóe môi khẽ nhếch lên còn đôi mắt vẫn lạnh nhạt như cũ.

“Để em có thể yêu ta.”

Tôi không hiểu. Đó là lòng tự trọng? Hay là……?

“Vì sao… Sao bệ hạ lại làm như thế này? Tôi hoàn toàn có thể hiểu rằng nếu tôi không trở thành Vương phi của ngài thì địa vị của bệ hạ sẽ lâm nguy. Nhưng bệ hạ không thể ép buộc cảm xúc của tôi được đâu.”

Trước lời lẽ thẳng thắn của tôi, Quốc Vương khẽ cười khẩy.

“Trên đời này có gã đàn ông nào có thể ngồi yên khi vợ mình lại đòi sống hạnh phúc cùng kẻ khác chứ. Là ta kỳ lạ hay em mới là người kỳ lạ?”

Tôi có cảm giác như lời nói ấy vừa có lý……. Lại vừa vô lý… Thật là mơ hồ.

Giữa tôi và ngài ấy dường như có thứ gì đó vượt xa cả sự khác biệt về địa vị. Nếu buộc phải nói ra thì có lẽ nên nói rằng tiền đề của cuộc trò chuyện giữa chúng ta đã khá nhau.

Cảm giác mình dường như biết điều gì đó, nhưng lại không thật sự biết, mà cũng chẳng muốn biết là gì. Cảm giác này giống hệt ngày xưa khi có người hỏi “Liệu có phải tất cả cha mẹ nào cũng đều yêu thương con mình?”. 

“Vậy thì tôi sẽ không kết hôn với ngài.”

Mình từng nghĩ rằng cứ sống được trước đã, nhưng hóa ra vẫn sai. Nếu không phải mang danh là Vương phi, có khi chuyện sẽ còn rắc rối hơn. Trên đời có những kẻ dù bản thân chẳng hề yêu đối phương, nhưng lại không chịu nổi cái cảnh đối phương cũng không hề yêu chính mình. Có lẽ vị Quốc Vương đẹp đến nghẹt thở này cũng thuộc kiểu người như vậy.

Nếu không thể thực hiện được mục tiêu sống của đời mình thì dù sống hay chết cũng chẳng khác gì nhau.

“Nếu em không kết hôn với ta thì ta sẽ chém đầu em.”

Hơi thở tôi nghẹn lại trước vẻ mặt vô cảm của ngài ấy. Tưởng như mọi chuyện đang dần ổn thỏa sao đột nhiên lại rẽ sang hướng lạ lùng thế này.

“...... Tôi có thể chấp nhận ngôi vị Vương phi, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ yêu bệ hạ đâu.”

Nên tự nhắc mình rằng đây là chuyện giữa hai người đàn ông, được chứ?

“Tại sao?”

Ngài, thật sự là đồng tính luyến ái à? Vừa nãy có nhắc từng bị ai đó đá, lẽ nào đối phương cũng là đàn ông?

“Ta, là đàn ông mà.” - Quốc Vương bình thản đáp lại.

“Nương nương cũng là đàn ông cơ mà!”

Thượng thư bực tức chen ngang, giọng anh ta vang lên đầy bức bối, nhưng Quốc Vương vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng liếc thẳng về anh ấy.

“Ngươi đừng xen vào.”

Khuôn mặt của Thượng thư vừa rồi còn đang méo mó vì tức giận bỗng nhiên chuyển sang vẻ mặt vô cảm.

“Thần tuân lệnh.” 

Thượng thư khẽ đáp rồi quỳ xuống trước mặt Quốc Vương, cúi đầu sát đất.

Ngài ấy quay sang nhìn tôi, ánh nhìn liếc sang hệt như lúc nãy thị nữ đã nhìn tôi.
“Đàn ông thì sao? Đàn ông thì sao hả?”
“Chẳng lẽ ngài thích đàn ông sao?”

“Hoàn toàn không.”
Ngài ấy lập tức phủ nhận. Câu trả lời dứt khoát ấy vừa mang lại cho tôi cảm giác nhẹ nhõm, lại vừa gợi lên một nỗi niềm khó hiểu. Đã cứng rắn nói hoàn toàn không phải như thế rồi, vậy sao vẫn hỏi tôi “Vì sao” chứ?

“Tôi cũng không thích đàn ông.”

Nghe tôi nói vậy ngài ấy khẽ nhíu mày.
“Đúng là thế.”

Cuối cùng thì em đã hiểu rồi chứ? – Tôi chỉ vừa kịp thở phào thì ngài ấy lại phá vỡ kỳ vọng của tôi, lại tiếp tục hỏi.

“Vậy thì sao?” 

“Dạ?”

“Ta đang hỏi tại sao một người không thích đàn ông như em lại không thể yêu ta.” 

“Chẳng lẽ ngài là phụ nữ sao?!”

Tôi phải hét lên với dáng vẻ bực bội, ngài ấy vẫn giữ gương mặt bình thản mà đáp: “Không. Ta là đàn ông.”

Ngài bị não ngắn hả?! Thật sự thì, trong đầu tôi đã nảy lên suy nghĩ đó.

“Ta không thích đàn ông. Em cũng không thích đàn ông. Cả hai chúng ta đều là đàn ông. Chuyện này ta hiểu rất rõ, nhưng đây là vận mệnh đã định giữa em và ta chẳng phải sao?”

Vận mệnh ư, nghe thật nực cười.

“Vận mệnh nói gì thì thôi phải nghe theo mọi thứ hả?”

“Không phải, không phải vậy đâu nhưng.”

Lần đầu tiên hoàng đế để lộ vẻ mặt bối rối. Có vẻ như ngài không ngờ tôi sẽ nói ra điều đó.

Cũng phải thôi, ở cái đất nước này người ta tôn thờ đến hàng nghìn vị thần. Hễ mà nghe đến vận mệnh hay lời mặc khải, liệu họ có luôn xem đó là chân lý hết không?

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.
※ Bộ truyện có
Manhwa được TCCD dịch và để cùng tên với Novel.

***

Tên truyện: Vận Mệnh (Series)
(Bộ truyện có
Manhwa được TCCD dịch và để cùng tên với Novel)
Nhóm dịch:
TCCD - Thiên Chu Chi Dạ
Translator: Triệu Lộ Tư
Proofreader: Mật

Bình luận chapter 04
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào
04