Banner Home
Mùi Hương Khó Cưỡng - chapter 1: Vol1 | Thiên Chu Chi Dạ
Vận Mệnh (Series) - 05

Vận Mệnh (Series)

TCCD 11970 chữ Cài đặt

Tên truyện: Vận Mệnh (Series)
(Bộ truyện có
Manhwa được TCCD dịch và để cùng tên với Novel)
Nhóm dịch:
TCCD - Thiên Chu Chi Dạ
Translator: Triệu Lộ Tư
Proofreader: Mật

***

Chương 5:

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.
※ Bộ truyện có
Manhwa được TCCD dịch và để cùng tên với Novel.

Quốc Vương nhìn chằm chằm vào tôi một hồi lâu rồi nghiến chặt răng. Và từ khoảnh khắc đó mọi thứ bỗng trở nên hỗn loạn. Ngài ấy hằn học nhìn tôi xong nói thêm vài câu lạnh lùng rồi bỏ đi. Tôi từng nghĩ mối quan hệ giữa chúng tôi khá tốt vậy mà trong chớp mắt mọi thiện cảm dường như đã tan biến.

Gì thế này?

Tôi không thể hiểu nổi. Hoàn cảnh hiện tại như này - dù đã nghe xong vì sao mình phải trở thành Vương phi, vậy mà vẫn còn đó những chuyện khác tôi không tài nào hiểu ra được. Như thể từ trước đến giờ vẫn là thế. Tôi luôn rơi vào những tình huống không tìm được lối ra. Kể cả các đám đông tôi không thể nào hoà nhập được. Tôi chỉ có thể lượn lờ vòng quanh bên ngoài như một kẻ xa lạ.

- Hay là mình nên nói thẳng từ đầu là thà chết chứ nhất định không làm Vương phi?

Và rồi, hình ảnh người mẹ kế lại hiện lên trong tâm trí. Luôn là người phụ nữ buồn bã nhưng xinh đẹp và thanh nhã. Một người phụ nữ trẻ trung đáng yêu. Chắc rồi thì cô ấy cũng sẽ gả cho người khác thôi.

***

Vừa mở mắt ra thì thứ đập vào mắt tôi là những bước chân vội vã. Các thị nữ đang đang nhanh chóng thu dọn hành lý. Nhìn đôi tay chuẩn xác thoăn thoắt ấy tôi không khỏi trầm trồ, còn bản thân tôi thì ngồi ngây như phỗng trên giường, lúc này thị nữ hầu cận bước vào và lên tiếng.

“Buổi sáng tốt lành, thưa Vương phi.”

Đến giờ thì tôi cũng bắt đầu quen với cách họ gọi tôi là Vương phi rồi. Có lẽ tôi thật sự là một con người có tính cách thờ ơ.

“Chào buổi sáng, Thị nữ Trưởng.”

Có vẻ bà ấy ngạc nhiên trước từ “Trưởng” mà tôi thêm, vào người phụ nữ cao quý ấy khẽ nheo mắt mỉm cười dịu dàng.

“Người cũng nên chuẩn bị rồi chứ, Vương phi?”

Hả?

“Chuẩn bị gì cơ?”

Đúng lúc đó, đột nhiên một tì nữ vội vã bước vào và nói “Thượng thư Nitau Ra Christiro xin được yết kiến.” Mọi thứ dường như đang xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Tôi không tài nào nắm bắt nổi tình hình.

Với trạng thái còn có chút thẫn thờ tôi nói “Truyền anh ta vào đi.”, sau đó tôi chống tay đứng dậy khỏi giường.

Thượng thư trông còn kém sắc hơn hôm qua. Vừa nhìn thấy tôi, anh ta không hề rời mắt mà nói ngay với thị nữ “Xin Thị nữ Trưởng tạm ra ngoài giúp ta.”

Thị nữ đưa mắt nhìn qua lại giữa tôi và Thượng thư, rồi bà thở dài một hơi.

“Người phải giải quyết cho nhanh gọn đấy ạ. Bệ hạ đã căn dặn phải xong hết mọi việc trong buổi sáng……”

“Ta biết rồi!”

Thượng thư vừa nãy còn lớn tiếng giờ đã nhanh chóng hạ giọng xuống một chút.

“Xin người hãy nghe thần nói đã.”

Khi thị nữ khẽ thở dài và lui bước, các tì nữ đứng xa cũng lặng lẽ lùi theo ra ngoài. Cửa phòng vừa khép lại, anh ta vẫn giữ nguyên sự im lặng cho đến khi không còn ai mới nhìn thẳng vào tôi và hỏi ngay.

“Người định làm gì thế Vương phi?”

“Tôi làm gì cơ chứ?”

“Chuyện hôm qua mà người đã nói với Bệ hạ. Người có biết chỉ cần nói gì đó không đúng thôi là sẽ mất mạng ngay tại chỗ rồi không?!”

*Đoạn này theo như trong Manhwa, bé Nguyệt hiểu nhầm “mất mạng” thành “mất ngôi vị Vương phi”. Bản Manhwa team vẫn sẽ dịch theo nghĩa bé Nguyệt hiểu nhé.

Tôi thật sự không biết.

Chẳng lẽ trong hiến pháp của Euphrates ghi rằng cứ ai nói không muốn kết hôn thì sẽ xanh cỏ ngay sao?

Thấy vẻ mặt của tôi, Thượng thư khẽ thở dài.

“Không hiểu Nữ thần Vận mệnh đang toan tính điều gì nữa. Tại sao nữ thần “De” lại gửi người xuống chứ?”

Tôi mà biết thì nói làm gì nữa…… Làm sao tôi có thể hiểu được nữ thần Mặt Trăng của Euphrates đang nghĩ gì.  

“Có một điều thần phải nói rõ cho Vương phi biết. Bệ hạ đang nghĩ rằng ngài đã gặp được “vận mệnh” của đời mình. Người có hiểu điều đó nghĩa là gì không ạ?”

Không biết trên mặt tôi hiện lên hai chữ “không hiểu” hay sao mà Thượng thư nhíu mày, trông như thể anh ta sắp phát điên lên vì bực bội.

“Bệ hạ đương nhiên cho rằng Vương phi sẽ đứng về phía Ngài. Ngài ấy cho rằng Vương phi sẽ là người ở cạnh bệ hạ suốt đời này. Điều đó chẳng phải là điều hiển nhiên sao? Lời mặc khải nói là “sẽ gửi Vương phi xuống”, người rơi xuống từ Mặt Trăng cơ mà!”

Nếu rơi từ Mặt Trăng xuống thật thì giờ tôi còn sống mới lạ đấy! - Tôi muốn hét lên như thế, nhưng Thượng thư đang toát ra khí thế đáng sợ quá. Điều đó làm tôi rối bời. Lời nói của anh ta có ý gì, giờ tôi cũng không rõ.

“Vương phi……”

Trong lúc anh ta lúng túng đến mức suýt dậm chân tại chỗ, thì thị nữ xuất hiện.

“Đã đến giờ phải di chuyển rồi thưa Vương phi.”

“Di chuyển ư?”

Thị nữ và Thượng thư thì nhìn nhau bối rối với câu hỏi của tôi.

“Nhân tiện, người có thể nói rõ cho chúng thần hiểu được không ạ?”

Trước lời của bà ấy, Thượng thư có vẻ khó xử cuối cùng chỉ biết thở dài.

“Vì Vương phi nên bệ hạ đã lệnh chuẩn bị tất cả cho chỗ ở từ tối qua rồi ạ.”

“Không phải ở đây sao?”

Thấy tôi chỉ tay xuống sàn làm Thị nữ nuốt khan một cái, vẻ mặt lúng túng rồi đáp.

“Ban đầu đúng là ở đây…… Nhưng bệ hạ đã ra lệnh người sẽ sử dụng ôn thất của Vương Thái hậu Cheney ạ……”

“Đó là mệnh lệnh trực tiếp của Bệ hạ từ tối qua. Ngài đang rất tức giận đấy ạ. Tối qua còn có một công chúa vô tội trong hậu cung đã chết.”

Trước lời nói của Thượng thư, sắc mặt của Thị nữ Trưởng tối sầm lại. Chết ư? Có người đã chết sao?

“Tại sao?”

“Chỉ là trở thành chỗ để Bệ hạ trút giận thôi. Bệ hạ thường ngày tuy vốn rất rộng lượng với thần dân nhưng đối với nô lệ hay cống nữ từ nước khác thì ngài không hề nhân từ.”                     

Chỉ vì thế mà lại giết người ư?

“Vương phi phải đi bây giờ! Nếu không Bệ hạ sẽ nổi trận lôi đình đấy ạ.”

Chân tôi run lẩy bẩy. Mối quan hệ giữa mình và Quốc Vương rốt cuộc là gì? Mình và ngài ấy chỉ mới gặp nhau cách đây hai ngày mà. Chỉ có thế thôi. Vậy nhưng chỉ vì tôi khước từ ngài ấy mà đã có người phải chết rồi sao?

“Nhưng chẳng phải Quốc Vương cũng không thích nam giới sao.”

Chính ngài ấy đã từng nói như vậy mà. Thượng thư làm vẻ mặt như sắp phát điên trước lời nói của tôi.

“Người không hiểu rằng trên đời này chuyện gì cũng có ngoại lệ sao? Người đã rơi xuống từ Mặt Trăng. Rơi vào vòng tay của Quốc Vương bệ hạ! Thần linh đã ban xuống mặc khải, và Bệ hạ nhờ vào sức mạnh của vận mệnh mà có được một người vốn không tồn tại trên cõi đời này. Vương phi, xin người hãy thử nghĩ xem. Nếu người là nữ nhân thì tình thế bây giờ sẽ như thế nào chứ! Bệ hạ đã nói “Kể cả là nam cũng không sao”, nghĩa là giờ đây đối với ngài ấy, Vương phi dù là nam nhân hay nữ nhân cũng không còn quan trọng nữa. Xin người đừng áp những chuẩn mực thường tình vào đây. Người hiểu chứ ạ?”

Nếu đặt mình vào giả định là nữ nhân, vậy mọi thứ trở nên quá rõ ràng. Đối với việc Quốc Vương có yêu tôi hay không thì không phải là điều quan trọng nữa.

***

Quốc Vương đã ba ngày liền không thấy tăm hơi, còn tôi thì tự nhốt mình ở ôn thất, chìm trong dằn vặt. Có lẽ trước hết phải tìm cách bỏ trốn thôi. Nhưng có thể giết một Công chúa trong hậu cung thì thấy được ngay có lẽ ngài ấy cũng không phải loại dễ đối phó. Mà bất cứ Quốc Vương của nước nào đi nữa, nếu tôi bỏ trốn trong tình huống thế này thì chắc chắn ngài ấy sẽ không để yên cho tôi đâu.

Bị bắt khi đang trốn chắc không ổn…… Thế nhưng ngồi yên để chờ trở thành Vương phi thì càng không thể chấp nhận nổi.

Nhưng nếu trốn thì biết trốn đi đâu đây? Ở đây toàn là chỗ xa lạ mình chả biết chút gì. Người tôi biết chỉ có mỗi bốn người, Quốc Vương - một kẻ thù không đội trời chung và Thượng thư giống Zidane, với cô thư ký mà anh ta đang tán tỉnh nữa, và Thị nữ Trưởng hầu cận trông tao nhã nhưng lại đáng sợ ngầm. Ngoài ra chẳng ai giới thiệu tên tuổi gì cho tôi biết cả.

Quái thật đấy, tay chân còn lành lặn thì dù có phải làm việc nặng nhọc cũng được thôi. Dù sao thì chỉ cần biết tiếng ở đây thì việc gì cũng có thể làm được mà.

Hay là bỏ trốn nhỉ?

Bình thường tôi sẽ liều mạng kiểu “Chết thì chết!” mà lao vào, nhưng lần này thì tôi sợ thật. Vì chết là cái chắc rồi.

Đã ba ngày rồi tôi chưa được bước ra ngoài. Tôi chỉ muốn đi dạo một chút thôi nhưng ngài ấy đã hạ lệnh cấm túc. Phát điên tới nơi rồi. Tôi định nhân lúc vừa đi dạo rồi giả vờ tìm xem có chỗ nào thoát ra ngoài được hay không.

Nơi tôi được chuyển đến là một ôn thất khổng lồ. Nếu căn phòng trước kia rộng bằng sân thể dục của trường cấp ba, thì lần này phải nói là bằng cả ngôi trường gồm cả sân vào. Một nhà kính đồ sộ và tuyệt đẹp. Trông y hệt một cái chiếc lồng chim khổng lồ đến mức nực cười.

Quả nhiên cao đến ba tầng, có lẽ phần trung tâm còn đến tầng bốn nữa. Ngay khi bước vào là khu vườn với căn phòng giống căn nhà thu nhỏ ở giữa. Bên trong có một căn phòng ngủ và phòng tắm, ngoài ra không còn gì khác. Một khu vườn tuyệt đẹp. Mùi hương hoa cỏ nồng nàn, loại mùi hương mà kể cả ở Hàn Quốc cũng hiếm khi cảm nhận được. Đã lâu lắm rồi kể từ lần đến tiệm hoa mua hoa cẩm chướng nhân ngày Nhà giáo, tôi mới lại ngửi thấy mùi hương như thế này.

Khi màn đêm buông xuống, chỉ cần nằm trên bất kỳ chiếc ghế dài nào được đặt rải rác khắp khu vườn là có cảm giác như các vì sao đang rơi xuống, vỡ tan trên mặt kính. Một cảnh tượng đẹp, đẹp đến mức ngỡ ngàng. Liệu nơi này cũng tồn tại những thay đổi theo thời gian chăng? Kim Long sẽ biến mất, đèn điện sẽ dần thay thế, và rồi những vì sao cùng cung điện hoa lệ này cũng sẽ mất đi chăng? Không, biết đâu bằng cách nào đó nơi này sẽ còn tồn tại, và trở thành một địa điểm bán vé cho khách du lịch tham quan.

“Cái kia, Thị nữ trưởng…”

Nghe tôi lên tiếng gọi, bà ấy quay lại nhìn. Bà ấy, tuy ngay từ đầu đã đối xử tử tế với tôi nhưng từ khi tôi bắt đầu gọi bà là “ Thị nữ Trưởng” thì trông bà lại càng thêm niềm nở.

“Vâng, thưa Vương phi. Xin người truyền lệnh ạ.”

Thêm nữa giọng nói của bà ấy cũng trang trọng hơn với kính ngữ. Gì đây, ban đầu bà coi tôi là đứa dễ bắt nạt à? Không, có khi lúc còn bị coi thường lại dễ chịu hơn.

“Tôi biết nói tiếng Euphrates chút ít, nhưng không biết mặt chữ. Chẳng hay tôi có thể nào học nó được không?”

Bỏ trốn hay không thì chưa biết, nhưng trước hết phải học chữ cái đã. Thị nữ mỉm cười rạng rỡ: “Tất nhiên rồi ạ! Thần sẽ tìm gia sư riêng cho người để có thể bắt đầu học từ ngày mai.” Bà ấy vui mừng như thể đây là việc của mình vậy, điều đó khiến tôi thấy nhói nhói trong lòng.

Đêm hôm đó, Quốc Vương đến. Nghĩ đến việc một người có thể giết người chỉ để trút giận, khiến tôi rùng mình. Nhưng đồng thời tôi cũng nghĩ, có lẽ ngài ấy được nuôi dạy như vậy từ nhỏ nên đã xem điều đó như lẽ đương nhiên. Được học như thế thì hiển nhiên cảm nhận sẽ là như thế thôi.

“Em ổn không?”

Mặc dù vẫn âm thầm tính chuyện bỏ trốn, và ngoại trừ việc còn lo sợ, day dứt trong lòng thì thật ra tôi vẫn sống khá ổn. Ăn uống đầy đủ, chỉ có chạy bộ thì hơi ngại nên tôi chuyển sang tập tạ. Hít đất hay gập bụng, mấy bài tập đơn giản ấy mà thôi. Từ ngày mai còn có cả gia sư riêng nữa. Nói thật thì tôi đang sống rất tốt. Kiểu người sống theo ý mình như tôi vốn rất biết cách chịu đựng trong mọi hoàn cảnh.

Nhưng rõ ràng ngài ấy không ổn chút nào. Mái tóc dài ngang eo đã mất hẳn vẻ bóng mượt, trên khuôn mặt lởm chởm râu chưa được cạo. Sắc mặt cũng kém hẳn đi.

Mới có ba ngày không gặp thôi mà, dáng vẻ anh ta tiều tuỵ đi hẳn. Chỉ vì cái người từ trên trời rơi xuống bảo không muốn làm Vương phi mà ra nông nỗi này á hả.

“Tôi vẫn ổn ạ. Còn bệ hạ thì sao?”

Nghe tôi hỏi vậy, ngài khẽ cúi mắt xuống. Hàng mi dài ấy thật. Đẹp như lúc phụ nữ vừa chuốt mascara xong vậy.

Nghe đồn mẹ của ngài ấy là một tuyệt sắc giai nhân, xem ra quả là không sai.

“Hoàn toàn không.”

Ngài ấy trả lời thẳng thắn.

“Thật vô dụng.”

Các tì nữ đã lặng lẽ lui hết từ lúc nào tôi cũng chẳng hay biết. Ngài ấy kéo một chiếc ghế ở bên cạnh băng ghế rồi ngồi xuống.

Nơi đây có thể nhìn thấy toàn bộ vòm trời. Trong ôn thất lộng lẫy với bầu trời đêm trong trẻo, dáng vẻ ngài ấy hiện lên đặc biệt đẹp. Dù mái tóc không còn bóng mượt và gương mặt phờ phạc, nhưng trông ngài ấy vẫn đẹp. Dù làm gì cũng đẹp tựa như chụp họa báo vậy, cũng có thể nói là một bức tranh sống động. Ngài ấy bước chậm rãi về phía này rồi đặt tay lên vai tôi.

“Có lẽ là ta đã quá nóng vội. Nghĩ lại thì ta đã quá phấn khích, đến mức chính mình cũng không nhận ra sự thay đổi ấy. Ngay khi biết em là người của Nguyệt Tộc thì ta đã quá hưng phấn - quên mất rằng em cũng là con người.”

Ngài ấy bỗng dừng lại như đang lựa lời để nói tiếp.

“Nhưng mọi chuyện vẫn sẽ tiến hành theo đúng dự định. Thế nhưng, chỉ vậy thôi thì ta vẫn chưa thấy thỏa mãn. Hiểu chứ?”

Hiểu cái gì mới lạ.

“Em là người đã được định sẵn cho ta. Còn nữa, em cũng đã rơi vào vòng tay ta mà.”

“Ngài bảo bên cạnh cơ mà.”

Vòng tay này là vòng tay gì nữa chứ.

Ngài ấy bối rối đáp lời tôi.

“Em rơi vào vòng tay ta. .....Tuy ta có tránh đi một chút.”

Không rõ lúc đó nét mặt tôi ra sao. Nhưng ngài ấy thì bắt đầu lẩm bẩm với vẻ cực kỳ lúng túng.

Có lẽ gương mặt của tôi lúc này là một trong ba kiểu giận dữ, cạn lời hoặc chán chường.

“Nhưng ta đã vớt em lên còn gì. Lúc đầu thấy em ở dưới nước ta thật sự rất sửng sốt. Ôm vào thì thấy cơ thể em còn lạnh hơn cả nước. Ta còn tưởng đó - là xác chết nữa cơ. Dù nhìn kiểu gì cũng ra nam nhân, vậy mà lại bảo đây là Vương phi của ta, người được nữ thần Mặt Trăng gửi xuống thì thật buồn cười, mà cái cách bà ta gửi cũng mạnh bạo đấy chứ.”

Nghe ngài ấy nói dong dài như thế, có lẽ gương mặt tôi đồng thời mang đủ cả ba loại cảm xúc kia rồi ấy.

…… Đúng là nếu tin rằng mình từ Mặt Trăng đến thì việc tưởng tượng ra cảnh mình bị đá một cú từ trên đó rớt xuống cũng chẳng có gì để cãi.

Quốc Vương đang cúi đầu bỗng nâng tầm mắt lên nhìn tôi. Đôi mắt ấy trông như ánh nhìn của một chú cún con. Bắt gặp ánh nhìn đầy chờ đợi đó khiến tôi bật cười.

Dù Quốc Vương là người khó nắm bắt, nhưng ngài ấy có vẻ không hẳn là người xấu cho lắm. -Tôi đã nghĩ như thế.

“Ta cũng nên ngủ lại đây chứ nhỉ.”

Đột nhiên ngài ấy nói vậy rồi nắm tay kéo tôi đi về phòng. Không phải, tôi hoàn toàn không có ý muốn ngủ chung với đàn ông. “Ngủ” mà ngài ấy nói là “ngủ” kiểu gì vậy.

Khi bước vào căn lều vải trắng mịn tuyệt đẹp, một nơi mơ hồ không biết nên gọi là phòng hay nhà, tôi khẽ rút tay mình ra khỏi bàn tay của ngài ấy.

Cũng có lẽ là ngài ấy đã tự buông tay thì đúng hơn. Ngài đi vào trong trước và nằm xuống chiếc giường xa hoa. Chỉ một cử chỉ bình thường thôi mà vẫn rất đẹp. Quả là tố chất con người, cả diện mạo lẫn phong thái.

Ngài nằm xuống uể oải vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình.

“Gì vậy?”

“Nằm xuống đi. Ngủ chung nào.”

Ai cho phép chứ?

Tức không nói nên lời nên tôi chỉ ngồi xịch xuống mép giường bên kia. Cũng không hề có ý định nằm xuống. Tôi chỉ định nói với ngài ấy điều gì đó mà thôi. Không ngờ ngài ấy chộp lấy cổ tay tôi như đại bàng vồ mồi, khiến tôi ngã nhào xuống giường.

“Bệ hạ!”

“Dối trá.”

Ngài ấy kéo tôi vào lòng như dỗ người yêu ngủ mà vỗ nhẹ lưng tôi, giọng đầy ý cười nhưng lại trách móc.

“Dối trá cái gì chứ?”

Thứ khiến tôi bận tâm hơn cả vòng tay ôm chặt ấy chính là giọng nói chắc nịch của ngài khi bảo là “dối trá” nên tôi hỏi liền.

“Ngài nói dối trá là sao ạ?”

“Cái cách em gọi là “Bệ hạ” đó. Em có thật sự coi ta là Quốc Vương đâu.”

“Cho dù có là người từ thế giới khác rơi xuống đi chăng nữa thì danh xưng “Quốc Vương Bệ hạ” vẫn đủ để biết rõ đó là ai mà.”

“Những người khác gọi ta là Quốc Vương thì cả ta và em đều biết rõ. Nhưng em vốn không nghĩ ta là Quốc Vương. Ta tò mò không biết Mặt Trăng là nơi như thế nào. Bởi vì em vốn không hề sợ ta.”

Làm gì có chuyện đó. Tôi phân vân có nên đào tẩu hay không là vì gì cơ chứ.

“Tôi có sợ bệ hạ mà.”

“Khó mà giải thích nhỉ…… Nói chung ra không phải vì ta là Quốc Vương mà em mới sợ. Và cũng đừng sợ ta nữa. Ta thích việc em không thấy sợ ta hơn.”

Đột nhiên cơn buồn ngủ ập đến. Có gì đó đang thì thầm bên tai tôi. Những lời nói tôi không tài nào hiểu được, và cơn buồn ngủ bỗng chốc tràn đến nhiều hơn. 

“Hãy có giấc ngủ yên bình nhé.”

Sau câu nói đó, tôi chìm vào giấc ngủ mà cảm giác như mình ở trong chiếc thang máy đang đi bỗng nhiên rơi xuống vậy.

***

- Lại gặp nữa rồi. Khỏe chứ?

Trước mắt tôi là dáng hình của Quốc Vương cao lớn. Tôi chật vật kịp thời nhớ ra rằng đây không phải Quốc Vương. Khi ngẩng cao đầu nhìn gương mặt đó, hắn ta khẽ mỉm cười.

- Ngươi không phải là Quốc Vương bệ hạ đúng chứ?

- Để xem nào?

Hắn chỉ mỉm cười hiền lành. Không chỉ gương mặt mà ngay cả tính cách cũng giống bệ hạ.

- Chẳng lẽ hai người là anh em ruột sao?

- Trời, bệ hạ còn chưa tự giới thiệu với ngươi à. Hắn có nhiều anh em lắm đấy. Nhưng mẹ hắn đã qua đời ngay sau khi sinh hắn ra.

Lần đầu gặp thì rõ ràng là ở hiện thực. Còn nơi này nửa mộng nửa thực. Bóng tối bao quanh hệt như lần đầu gặp nhau.

- Ngươi nói nếu ta ghét bóng tối thì sẽ làm nó biến mất cơ mà.

- Đương nhiên rồi.

- Thế sao ở đây vẫn tối vậy?

Mau làm không gian sáng lên đi chứ. Dùng cái năng lực kỳ quái đó đi! Thế nhưng hắn chỉ nghiêng đầu tỏ vẻ bối rối. Giống như một cún con, rồi liền chớp mắt một cái.

Nhìn bề ngoài thì giống Quốc Vương thật, nhưng ngài ấy không thể là kiểu người như hắn ta được.

- Đây là bên trong ý thức của ngươi. Ta không thể điều khiển ý thức của người khác được.

-Thế mà lại tự tiện chui vào ý thức của người khác thì là được sao?

Kẻ xâm nhập có vẻ ngoài giống hệt bệ hạ khẽ mỉm cười.

- Người ta gọi đó là năng lực đấy.

- Ừ thì, trộm cắp cũng gọi là một loại năng lực nhỉ.

Tôi mỉa mai đáp trả lại hắn. Thế giới này đẹp thì đẹp thật, thế nhưng lại rối rắm và quái dị quá. Ánh nắng hay ánh sao cũng đều đẹp đến vậy mà....... Nhưng hoàn cảnh cũng như con người ở đây thì mình chẳng thể hiểu nổi.

Có mỗi khung cảnh là rõ ràng thì làm được gì. Ngắm cho sướng mắt thôi chứ được gì đâu. 

- Ngươi thật sự thú vị đấy.

Tôi bắt đầu nhận ra những điểm hắn khác so với bệ hạ. Không phải mái tóc vàng uốn sóng của bệ hạ mà hắn có mái tóc thẳng. Bệ hạ có mái tóc mảnh màu vàng nhạt, gần như ánh bạc trông rất đẹp, còn hắn thì như thể treo những sợi tơ vàng óng ánh trên đầu vậy. Bệ hạ có đôi mắt nhạt màu, còn hắn lại có ánh mắt vàng kim không phản chiếu bất cứ thứ gì trong đó..... Khoan đã, chẳng phải bệ hạ từng nói ngài là người duy nhất trên đời có tóc vàng và mắt vàng sao?

Vậy thì hắn ta là ai?

Mà không, hắn ta, có thật sự là “con người” không? Hay là loại ma quỷ nào đó? Thứ hay xuất hiện trong truyện giả tưởng..... Như trong ác mộng chẳng hạn.....

- Ngươi là con người thật à?

Gương mặt của hắn hiện lên vẻ ngạc nhiên khi nghe tôi hỏi. Hắn ta cúi sát xuống ngay trước mặt tôi, nhẹ nhàng vuốt mái tóc tôi.

- Thông minh thật. Có được một người yêu sáng suốt thì cũng nhàn nhã chứ.

- Ngươi là ác mộng hay ma quỷ gì đó sao?

Tôi ghét mấy thứ kinh dị như vậy lắm.

Nghe tôi nói, hắn ta cười lớn “haha” rồi lùi ra xa tôi.

- Vừa thông minh lại còn hài hước nữa chứ. Ác mộng à? Ý ngươi là gặp quỷ trong mơ sao? Cơn ác mộng á? Có tình nhân thông minh sẽ khiến cuộc sống trở nên dễ dàng hơn, còn có tình nhân hài hước sẽ khiến cuộc sống trở nên thú vị đấy. Con người lúc nào cũng sở hữu một trí tuệ vô hạn, kể cả khi nói đến “tình yêu”.

Hắn ta bật cười suốt một hồi lâu. Trước mặt người khác mà lại cứ lải nhải về câu chuyện của người ta rồi còn cười khúc khích như thế này. Cái loại người gì thế này (khéo còn không phải con người ấy, tạm cứ coi là vậy đã).

Tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra “một thực thể phi nhân loại nhưng có thể nói chuyện được”, nên tôi đang rất bối rối. Đây là bên trong ý thức của tôi, vậy mà sao lại tối tăm đến thế. Nhớ lại mấy ngày vừa qua làm tôi khẽ thở dài.


....... Ừ, cũng phải thôi, tối tăm thế này cũng có lý do cả.

- Ngươi đang nghĩ gì thế?

- Tôi đang nghĩ khi nào thì ngươi mới ngừng cười.

Nghe tôi nói vậy hắn khẽ cau mày.

- Ta đâu có cười từ nãy đến giờ. Chính ngươi mới là kẻ nói dối đấy.

Trước lời buộc tội đột ngột đó, tôi sững người không thốt nên lời.

- Đôi mắt tròn xoe ấy trông đáng yêu thật. Không, phải nói sao đây nhỉ, ngươi thì....

Hắn nheo mắt lại, khuôn mặt thoáng giống với Quốc Vương.

- Ngươi đáng yêu lắm. Ta vốn ghét loài người nhưng ngươi thì lại khác. Có lẽ vì ngươi đến từ thế giới khác chăng? Ở nơi ngươi đứng có ánh sáng lấp lánh lan toả. Dù có lẫn lộn trong hàng trăm triệu con người, thì ta vẫn có thể nhận ra ngươi. Cái đó gọi là gì nhỉ? Trong ngôn ngữ của loài người, thứ này được gọi là gì? Phải chăng đó là sức mạnh của vận mệnh? Một thứ sức mạnh đủ để làm thay đổi cả thế giới trong tầm nhìn của ta.

Ngươi là con người. Trông có vẻ thế thật. Thỉnh thoảng có chút gì đó khác lạ, nhưng dù sao thì chủng tộc rõ ràng vẫn là loài người. Nói nghe xem.

Hắn đưa bàn tay chạm nhẹ lên má tôi.

- Cảm xúc này là gì?

....... Ừ thì người ta gọi đó là tình yêu đấy.

- Tôi không biết.

Phải chặn hắn lại. Tôi không muốn phải vướng vào chuyện tình cảm một lúc với hai người có cùng một khuôn mặt đâu. Quốc Vương ít ra vẫn còn là con người, còn kẻ này lại là thứ có thể tùy tiện xâm nhập vào tiềm thức người khác, muốn ra vào lúc nào thì ra vào lúc đó, thứ đó làm sao có thể là con người được chứ.

Nghe tôi nói hắn khẽ nhăn mặt.

- Ngươi thật đúng là kẻ dối trá. Đây chẳng phải là tình yêu sao?

- Biết rõ rồi còn hỏi chẳng phải thế mới là tệ sao?

- Biết rõ còn hỏi chẳng phải thế là đểu sao?

Hắn đang thử lòng tôi.

Không hiểu bằng cách nào hắn lại khẽ lắc đầu như đọc được hết suy nghĩ trong đầu tôi vậy.

- Không, ta chỉ cần một chút chắc chắn thôi.

- Vậy sao. Thế thì tôi sẽ giúp ngài chắc chắn về điều đó, nhưng thứ này không phải là tình yêu đâu.

- Tại sao lại nghĩ thế?

Hắn lại nghiêng đầu tỏ vẻ thắc mắc.

- Yêu từ cái nhìn đầu tiên.....

Cũng có đấy. Nhưng hiếm lắm.

Tôi cũng từng có một người bạn chỉ vì trót phải lòng cô gái mình gặp trên đường đi học buổi sáng mà rình rập ở đầu ngõ suốt cả tuần.

- Không tồn tại đâu.

Dù sao thì đã bị gọi là kẻ dối trá rồi, một lần hay hai lần nói dối thì cũng vẫn là kẻ dối trá thôi mà ha!

- “Không tồn tại”? Mọi chuyện trên đời đều có ngoại lệ mà.

Ngay cả vị Thượng thư kia cũng từng nói cái từ “ngoại lệ” đáng nguyền rủa ấy.

- Chính vì hiếm hoi nên người ta mới gọi là ngoại lệ chứ.

Không được thua ở đây. Chỉ riêng bệ hạ thôi cũng đã đủ khiến tôi mệt mỏi lắm rồi. Mà sao đàn ông ở cái thế giới này cứ hở ra là thích tán tỉnh người lạ cùng giới vậy chứ?

Bệ hạ đảo mắt qua lại. À không, người đàn ông có gương mặt giống bệ hạ ấy đảo mắt qua lại. Hắn liếc sang trái rồi sang phải, sau đó mỉm cười và quả quyết nói.

- Thế thì ta chính là trường hợp ngoại lệ đó rồi. Thứ cảm xúc này có lẽ hiếm thật nhưng ta không biết nó có thể hiếm đến mức nào.

- Không, chính vì nó hiếm đó, nên nó không phải là tình yêu! Và hơn hết ngươi thì biết gì về ta mà dám nói chuyện yêu với đương?

- Phải hiểu rõ đối phương thì mới được gọi là tình yêu sao? Suy cho cùng tình yêu chẳng phải chỉ là cảm xúc thôi ư? Cảm nhận được thì thế là đủ rồi chứ? À, đây không phải là tình yêu, ta chỉ đang hiểu lầm cảm xúc của chính mình, hay là ý ngươi là thế? Vậy là tình cảm con người các ngươi cần phải có sự cho phép của đối phương mới được à?

Những lời nói tuôn ra nghe có vẻ chậm rãi, nhưng tốc độ lại nhanh đến nghẹt thở. Hắn mang vẻ mặt thật sự không thể hiểu được tôi.

Tôi nghẹn lại gần như không thở nổi.

Tôi muốn nói “không phải vậy”, mà lại không tìm ra được cách để nói. Tôi đứng lặng một lúc lâu, rồi tôi đột ngột mở to mắt.

Choáng váng đến mức phải nhắm chặt mắt lại ngay sau đó.

Giấc mơ vẫn còn rõ rành rành. Cái cảm giác rằng có lẽ đó không chỉ là giấc mơ lại càng trở nên rõ rệt hơn.


“Ngủ ngon chứ.”

Bệ hạ đang cúi xuống nhìn tôi. Ánh nắng ban mai chói lòa chiếu vào. Dù đã có một tấm màn che, nhưng có lẽ vì đây là nhà kính nên ánh sáng vẫn gay gắt đến nhức mắt.

“Có vẻ em vừa gặp ác mộng thì phải?”

Trong làn nắng ấy, ngài như lấp lánh rực rỡ.

“Phải........”

Trước câu trả lời lấp lửng của tôi, bệ hạ nói “Tội nghiệp nhỉ.” - rồi bế tôi lên. Không phải kiểu vác lên vai, mà giống như trong phim cách một người đàn ông bế công chúa vậy, kiểu như thế.

“Không......!”

“Ta chỉ đưa em đến dục thất* thôi.”

*Dục thất: Phòng tắm.

“Tôi có thể tự đi được mà.”

“Ta biết.”

Nếu biết rồi thì hãy thả tôi xuống đi chứ! - Tôi định hét lên như thế nhưng chưa gì đã đến dục thất mất rồi. Nghĩ lại thì thường Thị nữ Trưởng vẫn đến chào tôi vào mỗi buổi sáng, nhưng hôm nay lại chẳng thấy tăm hơi đâu.

Bệ hạ đặt tôi đứng xuống nền dục thất và định cởi áo cho tôi. Tôi hoảng hốt lùi lại, còn bệ hạ thì cau mày lại.

Ngài là Quốc Vương thì cứ làm cho ra dáng Quốc Vương đi, sao lại phải cởi áo cho người khác chứ!

“Thật nguy hiểm.......”

Tôi tưởng mình đã nói thế nhưng lời thốt ra lại thành câu khác, khiến tôi cũng ngạc nhiên trừng mắt nhìn, còn bệ hạ thì nhắm mắt lại. Và ngay sau đó tôi trượt chân ngã.

Điều may mắn duy nhất là phía sau có nước.

Tôi rơi tõm xuống bể tắm. Còn điều bất hạnh là tôi vẫn đang mặc nguyên quần áo thế là ướt sũng hết cả người, và tệ hơn nữa ngay trước mặt tôi là bệ hạ - người luôn tin chắc rằng tôi là Vương phi của ngài.

Cái bể tắm bằng đá cẩm thạch không chỉ rộng mà còn sâu. Mực nước dâng đến ngay dưới vai tôi. Ở trên có bậc, nhưng khác với những bể tắm thông thường, khi ngồi xuống chân vẫn chạm đến đáy còn cái này thì tôi không chạm tới được.

“Nguyệt Nhân sẽ lại giáng lâm.

Hãy đón lấy người sẽ nhẹ nhàng tựa lông vũ, sà vào vòng tay bệ hạ.

Hỡi những kẻ tôn thờ Mặt Trời kia, Mặt Trăng sẽ giáng thế và cứu rỗi các ngươi.

Nguyệt Nhân sẽ trở thành Vương phi đứng bên cạnh bệ hạ và cứu thế với linh nhãn.”

Bệ hạ bỗng nói điều gì đó kỳ lạ khiến tôi ngẩng lên nhìn. Ngài mỉm cười dịu dàng khẽ gỡ sợi tóc dính trên má tôi. Dù chỉ ngồi khom mình bên mép bể tắm, vẻ ngoài của ngài vẫn như một tác phẩm nghệ thuật, đến mức khiến tôi bực mình một cách khó hiểu.

Được sinh ra hoàn hảo như thế chắc hẳn ngài ấy thấy hạnh phúc lắm nhỉ.

“Đây chính là lời mặc khải.”

Một lời sấm truyền khiến người ta nổi da gà.

Tôi biết chắc ngài không muốn nghe cảm nghĩ của tôi nên tôi chỉ im lặng, bệ hạ khẽ đặt môi lên má tôi. 

Một nụ hôn thoáng qua lạnh lẽo rồi tan biến.

“Giờ đây ta đã có được người duy nhất trên thế gian này rồi.”

Quả thật trên thế gian này có lẽ chỉ có mình tôi là người như thế này, nhưng thế thì đã sao, chẳng có gì đáng tự hào cả. Bởi vì........

“Tôi không có sức mạnh gì để mà cứu ai cả.”

Nếu thực sự có thì có lẽ tôi đã cứu chính mình trước rồi. Bệ hại vẫn đang nhìn chằm chằm vào gương mặt tôi, ngài khẽ mỉm cười dịu dàng.

Có cái gì đó lạ lắm.

 ※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.
※ Bộ truyện có
Manhwa được TCCD dịch và để cùng tên với Novel.

***

Tên truyện: Vận Mệnh (Series)
(Bộ truyện có
Manhwa được TCCD dịch và để cùng tên với Novel)
Nhóm dịch:
TCCD - Thiên Chu Chi Dạ
Translator: Triệu Lộ Tư
Proofreader: Mật

Bình luận chapter 05
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào
05