Săn Lùng Omega
Tên truyện: Săn Lùng Omega
Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ
(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)
Translator: Vanh
Proofreader: Mật
***
Chương 19:
※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.
Thật sự thì vị này rốt cuộc là ai? Đúng là con cháu của một gia tộc liên tiếp sản sinh ra các giáo sĩ có khác, tư thế ngồi của hắn toát lên vẻ quý phái không thể tả. Đó là hình ảnh cậu từng thấy ở nhà thờ cách đây không lâu. Riel ngồi bên cạnh Joshua và liếc trộm vị thiếu gia của gia tộc này, người bây giờ đã là chủ nhân của cậu.
"Hức."
Đột nhiên, một bàn tay lớn vươn tới và lướt qua bên hông đùi cậu. Cậu suýt chút nữa đã kêu lớn thành tiếng. Riel vội cắn chặt lưỡi. Lưỡi bị cắn đau đến mức nước mắt trào ra, nhưng điều đó vẫn tốt hơn nhiều so với việc gây rối trong lúc hành lễ.
Chủ nhân vì ý thích bất chợt nào đó mà quyết định tham dự lễ vào hôm nay. Ngài ấy nhất quyết giày vò Riel cho bằng được, để rồi ngay sát giờ buổi lễ bắt đầu mới bước vào phòng hành lễ. May mắn là vẫn kịp giờ, nhưng vấn đề là hắn đã bắt Riel ngồi ngay bên cạnh mình.
Bình thường khi còn ở nhà chính, Riel cũng tham dự lễ buổi sáng mỗi ngày. Và Castor là người đứng đầu gia tộc nên sẽ ngồi ở hàng ghế đầu, còn các người hầu ngồi phía sau để hành lễ. Sau đó, họ chuyển sang phòng khách để kiểm điểm ngày hôm trước. Việc nhắc nhở lỗi lầm của người hầu và thực hiện phạt đòn cũng diễn ra vào lúc này.
Vừa là một quý tộc, Castor vừa là một chủ nhân vô cùng nhân từ nhưng đồng thời cũng là người rất nghiêm khắc với gia tộc. Không chỉ Castor, mà toàn bộ gia tộc Marguerite đều như vậy. Họ muốn người hầu cũng phải có phẩm giá như chủ nhân.
Những lỗi nhỏ nhặt trong nhà thì không cần phải dùng hình phạt thể xác. Nhưng nếu phạm phải sai lầm làm bôi nhọ cái tên Marguerite, thì họ sẽ bị phạt trước mặt tất cả người hầu. Là người hầu của một gia tộc giáo sĩ, nếu không nhớ được câu Kinh Thánh buộc học thuộc mỗi ngày, họ sẽ bị phạt đứng giơ tay. Nếu ra ngoài có hành vi xấc xược làm ảnh hưởng đến danh dự của chủ nhân, họ sẽ bị đánh đòn trước mặt mọi người.
Hình phạt thường do quản gia hoặc nữ quản gia thực hiện, nhưng Chủ nhân Castor vẫn sẽ quan sát trong giờ lễ buổi sáng. Những lỗi nhỏ sẽ do quản gia hoặc nữ quản gia tự xử lý và chỉ cần báo cáo lại, nhưng những lỗi lớn hơn sẽ được giải quyết sau khi buổi lễ kết thúc. Riel nghĩ rằng điều đó giống như một phiên tòa xét xử ngay lập tức.
Mặc dù để di chuyển đến khu nhà phụ không mất nhiều thời gian, nhưng Riel lại có cảm giác như mình đã rất lâu chưa quay về đây. Tận hưởng sự bình yên hiếm hoi, Riel định trở về chỗ ngồi thường lệ của mình. Thế nhưng chủ nhân của cậu đã tóm lấy cổ tay cậu.
"Đi đâu?"
"Dạ?"
"Ta hỏi em đi đâu?"
Bị giữ chặt cổ tay, Riel chỉ biết chớp chớp đôi mắt to, rồi cắn chặt môi khi đối diện với ánh mắt sắc lạnh của hắn. Cậu vẫn chưa hiểu ngay ý của hắn đang muốn hỏi gì.
"À, không đi đâu cả ạ."
"Vậy thì phải ngồi sát bên ta chứ."
"Chỗ ngồi cũ của tôi là ở phía sau..."
"Không được. Bé con phải ngồi cạnh ta. Ta là người bị ám ảnh mà. Vì bé con đã trốn ta mà đi."
Thật sự có thể nói những lời này được sao? Sao hắn có thể nói dối mà không chớp mắt ngay cả ở nơi này chứ? Chủ nhân mới là người nên đi xưng tội sau khi lễ kết thúc đó.
Xét về số lượng hầu gái thường trực trong nhà Marguerite, thì việc một người bỏ trốn không thể gây ra tổn thất gì. Mặc dù vậy, cứ hễ làm gì thì chủ nhân lại lôi chuyện Riel bỏ trốn trong rừng ra để nói. Đối với Riel mà nói, đó là một điều quá oan ức.
Đã vậy, hễ có việc gì thì hắn vẫn ra ngoài rất đỗi tự nhiên, thế mà lại vô cớ làm quá lên như thế. Nhưng Riel thì có thể làm gì được cơ chứ. Cậu chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo khi chủ nhân nắm cổ tay kéo đi. Vì thế, cậu mới phải ngồi bên cạnh hắn để dự lễ, nhưng cậu không ngờ hắn lại chạm vào mình một cách đột ngột như thế.
"Suỵt."
Riel khẽ rên lên sau khi bị hắn chạm vào, vậy mà chủ nhân lại ra hiệu im lặng, khiến cậu thấy khó hiểu. Nhưng cậu không dám nói gì, chỉ biết cụp khóe mắt xuống thấp hơn và cắn chặt môi.
Suốt buổi lễ, Riel cứ nơm nớp lo sợ không biết chủ nhân sẽ chạm vào mình lúc nào. Nhưng may mắn thay, sau đó hắn không hề đụng chạm gì cậu thêm nữa, khiến cậu nghĩ rằng cuối cùng mình cũng có thể tập trung vào buổi lễ.
Cậu từng nghe nói có những gia tộc dành thời gian cầu nguyện vào buổi sáng, buổi tối, hoặc cả sáng lẫn tối. Có lẽ là do xuất phát từ việc coi trọng tôn giáo của Albitro. Thế nhưng, gia tộc Marguerite chỉ cần cử hành lễ buổi sáng một cách đúng mực là đủ. Một phần vì người đứng đầu là Castor luôn bận rộn với nhiều công việc, và phần khác là vì buổi lễ buổi sáng của nhà Marguerite đã đủ trang nghiêm và đủ nghi thức hơn so với việc các gia tộc khác chỉ cầu nguyện một cách sơ sài, vậy nên chỉ một lần trong ngày là đủ.
Trong giờ lễ, Castor sẽ ngâm câu Kinh Thánh của ngày hôm đó. Và tất cả mọi người sẽ phải học thuộc câu đó để kiểm tra vào sáng hôm sau, khi họ tập trung tại phòng khách để kiểm điểm hàng ngày. Công việc này hôm nay vẫn diễn ra đều đặn.
"Riel."
"Dạ?"
Chỉ là một buổi báo cáo không hơn không kém. Riel căng thẳng đứng thẳng trong lần tham dự trở lại sau nhiều ngày vắng mặt. Joshua và Castor ngồi đối diện nhau, còn Riel thì đứng phía sau Joshua. Vốn dĩ đó không phải là chỗ của cậu, nhưng lần này cũng là do Joshua giữ Riel lại không cho cậu đi nơi khác.
"Mấy ngày rồi cậu mới tới, cậu đọc Kinh Thánh thử xem?"
Dạ?"
Mắt Riel mở to. Trước mắt cậu tối sầm lại.
"T-Tôi xin lỗi, Chủ nhân. Tôi không tham dự hôm qua nên không biết câu Kinh Thánh đã được đọc là gì. Tôi xin lỗi vì đã không học thuộc."
Riel cúi gằm mặt và cầu xin sự tha thứ. Castor lắc đầu.
"Không, Riel. Không phải tôi bắt cậu học thuộc. Vì cậu không tham dự buổi lễ ngày hôm qua nên đương nhiên cậu không biết câu Kinh Thánh đó."
Castor biết rõ những gì đang diễn ra trong gia đình mình. Cậu em trai của anh lại đặc biệt chỉ đích danh một người hầu và xin đưa về.
Cậu em trai anh trông có vẻ tham vọng nhưng thực chất lại hoàn toàn ngược lại. Hắn không thực sự khao khát bất cứ thứ gì. Vì hắn đã có mọi thứ ngay từ khi sinh ra và có thể đạt được mọi thứ mình muốn, nên hắn không muốn nắm giữ bất cứ thứ gì hơn nữa.
Đối với em trai anh thì Omega cũng tương tự như vậy thôi. Rất nhiều quý tộc đã thực hiện việc săn Omega vì giới tính cực trội và vì dục vọng. Dư luận đôi khi lên án hành vi của giới quý tộc vì cho rằng nó phi đạo đức, nhưng từ bao giờ quý tộc đã là những người chuẩn mực đạo đức đâu? Ngay cả Castor cũng nghĩ như vậy, nên em trai hắn là Joshua cũng không kiêng dè gì, và anh biết Joshua thường xuyên săn Omega. Nhưng khác với những người khác, em trai anh không săn Omega vì mục đích nào cụ thể. Có lẽ chỉ là vì cho đỡ buồn chán, vì thú vui mà thôi.
Do đó, khi Joshua chỉ đích danh một người hầu nhỏ tuổi và nói sẽ đưa cậu bé về khu nhà phụ, Castor đã cảm thấy ngạc nhiên nhưng cũng vui vẻ chấp thuận. Dù anh biết tâm ý của cậu em trai có thể thay đổi bất cứ lúc nào, nhưng đối với Castor, việc em trai mình ở nhà vẫn tốt hơn là cứ lang thang bên ngoài. Nếu em trai anh có hứng thú với điều gì đó và chịu ổn định thì không có gì tốt hơn.
Trong lúc Castor nghĩ rằng sự thay đổi thất thường của Joshua kéo dài lâu hơn dự kiến, không hiểu có ý đồ gì, thì hôm nay hắn lại đột nhiên tham gia lễ buổi sáng sau một thời gian dài. Khi cha mẹ còn ở nhà chính, Joshua cũng tham gia lễ buổi sáng. Nhưng hắn thường xuyên giả vờ ốm để trốn tránh khi không muốn, mà một Alpha cực trội thì làm gì có chuyện ốm đau vớ vẩn như thế được? Mặc dù vậy, mọi người trong nhà vẫn cố gắng tỏ ra giả vờ tin tưởng. Sau khi cha mẹ rời đến vùng lãnh địa, Joshua thậm chí còn lười biếng cả việc đó, vậy mà hôm nay hắn lại bất ngờ xuất hiện ở phòng lễ ngay từ sáng sớm với vẻ ngoài tươm tất, thật sự là một điều đáng ngạc nhiên.
"Riel."
"Dạ?"
"Câu Kinh Thánh mà hôm qua chúng ta quyết định học thuộc là..."
Riel bắt đầu lo lắng. Có nên thành thật ngay tại đây không? Rằng cậu không biết đọc chữ? Rằng cậu chưa từng được học chữ từ khi sinh ra?
Dù Riel chưa làm gì cả nhưng cậu cảm thấy toàn thân như bốc cháy. Riel đã từng nghĩ rằng cậu sẽ sống cả đời trong nhà thổ. Vì vậy cậu đã nghĩ việc học chữ là không cần thiết. Cậu sẽ chỉ làm những việc vặt cả đời, học chữ để làm gì? Hơn nữa, cậu cũng không có thời gian để học. Cậu dành cả ngày để giặt giũ, dọn dẹp và nấu nướng. Khoảng thời gian cậu từng nghĩ sống như vậy là lẽ đương nhiên, giờ đây lại khiến cậu oán trách.
Riel cúi gằm mặt xuống và vò chặt chiếc tạp dề vô tội. Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay lớn đặt lên bàn tay nhỏ nhắn của cậu, vỗ nhẹ lên mu bàn tay như thể đang an ủi.
"Tình yêu thương khó nhịn lâu, tình yêu thương hiền lành..."
Bất ngờ nghe thấy giọng nói đó, Riel ngẩng đầu lên. Thiếu gia Joshua cùng với vẻ ngoài chỉnh tề ở bên cạnh cậu, đang ngâm câu Kinh Thánh mà gia chủ đã chỉ định bằng một giọng nói ngọt ngào. Không ai dám cắt ngang lời đọc đó. Cũng không ai hỏi tại sao hắn lại đọc thay cho Riel.
Khi giọng nói dừng lại, Riel cảm thấy sự căng thẳng giảm đi đột ngột, như thể chính cậu đã hoàn thành được việc gì đó.
"Riel bị cảm nên khó mà ngâm được câu dài như thế này. Vì vậy em đã đọc thay. Không tệ chứ, anh trai?"
Joshua cười tủm tỉm nhìn anh trai mình. Nụ cười đó giống hệt hồi còn bé, khiến Castor không thể nói thêm lời nào nữa.
Castor khá mềm lòng với cậu em trai của mình. Dù chỉ cách nhau có ba tuổi, anh vẫn đối xử với hắn như thể kém tuổi hơn mình nhiều. Đó là bởi vì hồi nhỏ, Joshua vốn không có tính cách như thế này. Trước khi phân hoá thành Alpha, Joshua thường nắm chặt tay anh trai, cùng anh đi tham gia các sự kiện xã giao và ngước nhìn anh mà gọi "Anh ơi, anh à." Cho đến lúc đó, Castor không hề nghĩ Joshua lớn lên sẽ phân hoá thành một Alpha cực trôi như bây giờ.
Rất khó để xác định Joshua đã thay đổi và trở nên ngang ngược từ bao giờ và vì lý do gì, nhưng Castor thầm mong em trai mình sẽ trở lại với hình ảnh ngoan ngoãn, đáng yêu ngày xưa. Dù anh biết điều đó là không thể với tuổi tác hiện tại của hắn.
"Ừm, tốt đấy. Lâu rồi mới thấy em đọc Kinh Thánh. Riel này, lần sau Riel sẽ ngâm nhé? Khi cậu đã khỏi cảm."
"Vâng, thưa chủ nhân."
Riel cúi đầu trả lời.
Sau khi đọc Kinh Thánh, là thời gian giáo huấn để phân định lỗi lầm của người hầu và yêu cầu họ tự kiểm điểm.
"Tôi rất vui vì dạo này mọi người đều giữ phẩm chất và làm tốt công việc với tư cách là người hầu của gia tộc chúng ta. Mong mọi người cứ tiếp tục phát huy như thế này."
Các người hầu chú tâm lắng nghe lời Gia chủ. Joshua tao nhã uống trà và giả vờ lắng nghe những gì anh trai nói.
Anh trai hắn cho dù nhìn ở góc độ nào cũng là một quý tộc, và là một vị gia chủ thanh lịch, cao quý. Mọi người tự hỏi tại sao một gia tộc có học thức như vậy lại sản sinh ra một kẻ phá phách như Joshua, nhưng ai biết được...
Joshua từng thấy anh trai mình ngấm ngầm bắt nạt một người hầu khi còn nhỏ. Lúc đó hắn không nghĩ nhiều, nhưng khi trưởng thành hơn một chút, hắn nhận ra rằng anh trai mình không phải là người tầm thường. Và có lẽ cha mẹ cũng biết mặt này của anh, thế nên họ mới đưa anh trai lên làm Gia chủ, là một người tuyệt vời trong việc thực hiện các mưu đồ thầm kín. Dĩ nhiên, việc anh là con trai trưởng cũng đóng một vai trò quan trọng.
Vì vậy, Joshua không hề muốn đối đầu với anh trai. Hắn chỉ muốn sống tùy tiện sau lưng anh. Hắn biết rằng để anh trai làm gia chủ thì mọi việc sẽ được giải quyết ổn thỏa, hắn không cần thiết phải tự mình đứng ra làm gì cả.
"Anh."
"Ừ?"
Castor vừa kết thúc lời nói và định giải tán thì em trai gọi lại. Anh mỉm cười nhìn Joshua. Joshua trưng ra khuôn mặt xinh đẹp đặc trưng của mình, và lại cong khóe mắt lên mà cười.
"Em có chuyện muốn nhờ."
"Chuyện gì? Cứ nói đi. Anh sẽ đồng ý hết."
Joshua vốn là người không bao giờ nhờ vả ai nhưng ngay lúc này hắn lại mở lời nhờ vả. Castor không có lý do gì để mà phải từ chối cả.
"Em nghĩ có vẻ những người hầu ở khu nhà phụ chưa quen với cuộc sống ở đó... Anh cho Milo sang khu nhà phụ một thời gian được không? Em muốn giao cho ông ấy việc giáo dục người hầu."
"Người hầu không nghe lời em à?"
Trước câu hỏi của Castor, Joshua "Hừm..." rồi nghiêng đầu. Sau đó, hắn lia mắt qua khuôn mặt những người hầu đã chuyển sang khu nhà phụ. Trong tầm nhìn đó có cả Riel đang đứng ngay cạnh hắn. Riel vô cớ siết chặt tay lại.
Thực ra, Riel là người hầu ngoan ngoãn và phục tùng nhất trong số họ. Nhưng Riel yếu đuối không thể ngẩng đầu lên một cách đường hoàng ngay cả vào lúc này.
"Ừm, anh cho mượn nhé?"
"Được thôi."
Castor cũng lia mắt qua những người hầu đã chuyển sang khu nhà phụ. Anh không lạ gì những lời xì xào của những người hầu mới về Joshua. Mặc dù biết rõ nhưng anh vẫn im lặng. Vì cậu em trai anh không thích người khác cướp mất con mồi của mình.
Castor không hay đi săn Omega hay thậm chí săn bắn bình thường, nhưng anh hiểu rõ thói quen săn mồi của em trai mình. Anh luôn có tai mắt để biết những thông tin cần thiết, phòng khi có sự cố xảy ra thì có thể xử lý nhanh chóng. Anh biết thừa với tính cách của em trai mình, thì không thể nào hắn không biết những điều anh đã nắm bắt được.
Ngay ngày đưa một vài người hầu về khu nhà phụ, Joshua đã đánh đòn họ một trận, nhưng anh quyết tâm bẻ gãy hoàn toàn ý chí của họ. Việc đề cập đến Milo và nói về việc giáo dục người hầu với anh trai trước mặt mọi người là một lời cảnh cáo được gửi đi lần nữa. Mục đích là để kết liễu hoàn toàn tàn hơi của con mồi. Anh nghĩ chẳng bao lâu nữa khu nhà phụ sẽ lại có tiếng khóc than mà thôi.
"Anh đã viết một vài dòng cho những người hầu mới này, anh sẽ dặn Milo mang sang cho em."
"Tuyệt vời, em sẽ dùng nó thật tốt."
Joshua đưa tách trà lên miệng và nhếch mép cười. Sau đó, hắn vỗ vỗ nhẹ nhàng vào phía sau đùi Riel và gọi cậu.
"Riel."
"Vâng, chủ nhân."
"Đi theo Milo, cầm theo mấy cái khung ảnh này, rồi nói với đầu bếp là ta sẽ ăn sáng ở đây."
"Vâng thưa chủ nhân."
Riel cúi đầu chào rồi đi theo Milo. Dáng đi của Riel khi bước theo trông có vẻ khá khó khăn. Nhưng chỉ Joshua mới biết điều đó mà thôi.
***
"Để tôi mang thêm cho."
Bình thường, người ta thường dán những câu răn dạy hữu ích lên bảng và treo trên tường phòng ngủ của người hầu, nhưng ở nhà Marguerite, ngay cả khung ảnh cũng có vẻ đặc biệt. Viền khung rất sang trọng, và dù không biết nội dung là gì nhưng chữ viết trông cũng rất đẹp.
"Cậu chỉ cần cầm ngần này thôi."
Milo chỉ đưa cho cậu năm cái khung ảnh.
"Tôi sẽ cầm nhiều hơn ạ."
"Với cái cổ tay như thế này thì mang vác được gì chứ. Cầm năm cái là đủ rồi."
"Không, tôi khỏe mà."
Milo cười khẩy trước lời nói của Riel. Một khi đã lọt vào mắt thiếu gia, cuộc sống của Riel sẽ chẳng dễ chịu chút nào. Trong hoàn cảnh đó, ông cũng không muốn gây khó dễ thêm cho Riel. Hơn nữa, ông ấy không biết hậu quả sẽ thế nào nếu lỡ làm sứt mẻ một chút gì đó của thiếu gia Joshua. Milo là người đã chứng kiến Joshua từ nhỏ, nhớ lại những trò quậy phá của thiếu gia khi đồ chơi của hắn bị trầy xước, ông chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Riel đi theo Milo, cầm khung ảnh đến khu nhà phụ. Cậu đặt mỗi phòng người hầu một cái, rồi cũng đặt một cái ở đầu giường trong phòng mình.
"Cái này viết gì nhỉ?"
Cậu tò mò không biết nội dung bên trong viết gì. Cậu hoàn thành xong công việc được giao và đang thở phào nhẹ nhõm, cậu lại chợt nảy ra một suy nghĩ khác. Nhắc mới nhớ, lúc nãy thiếu gia đã giúp cậu trong tình huống khó khăn với ngài Castor. Cậu luôn nghĩ hắn thật đáng sợ, nhưng khoảnh khắc đó, cậu thực sự rất biết ơn hắn. Giọng hắn lúc ngâm đoạn kinh dài nghe rất hay. Tất nhiên, khi hắn dùng giọng trầm thấp đó để thì thầm những lời kỳ quặc vào tai cậu thì lại vô cùng khó xử, khiến cậu không biết phải làm sao.
Riel rời khỏi phòng trước khi suy nghĩ đi xa hơn và đi về phía nhà bếp. Cậu đến đó rồi nói với đầu bếp rằng "Chủ nhân nói hôm nay sẽ dùng bữa sáng ở nhà chính," và đầu bếp trông có vẻ vui mừng. Nhìn thấy đầu bếp trông nhẹ nhõm hẳn, Riel cũng cười theo. Sau đó, cậu lại quay về nhà chính.
Tuy nhiên, khi đến phòng ăn, cậu không thấy chủ nhân đâu.
"Riel."
Nghe thấy tiếng gọi, Riel quay lại.
"Thiếu gia Joshua đang ở phòng lễ."
"Phòng lễ ạ?"
Tại sao hắn lại quay lại phòng lễ? Dù sao đi nữa, Riel lại đi tìm chủ nhân của mình. Lúc nãy quá căng thẳng nên cậu chưa kịp nhận ra, nhưng khi sự căng thẳng dịu đi một chút, khóa trinh tiết mà cậu đang mặc bên trong váy bắt đầu gây khó chịu. Hơn nữa, vì phải di chuyển nhanh để làm việc vặt, cảm giác nó hiện hữu rõ ràng theo mỗi bước chân của cậu. Dù tinh dịch không đi vào sâu nhưng bụng cậu cũng cảm thấy hơi đau lâm râm. Trước cảm giác đó, mặt cậu vô thức đỏ bừng lên.
Bước vào phòng lễ, Riel chững lại trước mùi hương gỗ nồng nặc xông thẳng đến.
"Đến rồi à? Lại đây, bé con. Ta sẽ kiểm tra xem em có tập trung dự lễ không."
※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.
- Còn tiếp ở chương sau.
***
Tên truyện: Săn Lùng Omega
Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ
(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)
Translator: Vanh
Proofreader: Mật
Bình luận (0)