Săn Lùng Omega
Tên truyện: Săn Lùng Omega
Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ
(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)
Translator: Vanh
Proofreader: Mật
***
Chương 20:
※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.
Phòng lễ thì có thể kiểm tra cái gì chứ? Riel giật mình lắc đầu theo phản xạ.
"Sao? Không thích à?"
"Chủ, chủ nhân. Tôi dự lễ rất nghiêm túc ạ."
"Việc đó ta phải kiểm tra mới biết được chứ. Hay lại rỉ nước dầm dề ra vì ở chung không gian với nhiều người rồi à?"
"A, không phải ạ."
Trong số những người hầu của nhà Marguerite có rất nhiều người là Alpha. Lễ nghi cơ bản của mọi người ở đây là không được tuỳ tiện thả ra pheromone trước mặt người khác. Huống chi là người hầu, họ không đời nào dám thả pheromone trước mặt Gia chủ và Thiếu gia, bởi vì họ là những động vật săn mồi cấp cao nhất của gia tộc này.
Chỉ có chủ nhân là tùy tiện và vô phép với những lễ nghi đó. Hắn muốn thả pheromone lúc nào thì phóng thích lúc đó, và có thể sẽ dùng nó để đàn áp người khác. Bây giờ cũng vậy. Riel biết rằng chủ nhân đã thả pheromone dù cho đó chỉ là một chút mà thôi. Cậu không hiểu rõ về nó, nhưng qua vài lần trải nghiệm qua thì cậu đã biết được điều ấy.
"Nhanh lên. Kéo váy lên để ta kiểm tra xem nào."
Sao hắn ta có thể làm hành động đó ngay trong phòng lễ chứ? Không, ngay cả khi đây không phải phòng lễ thì hành động đó cũng là một vấn đề. Cậu không thể vén váy lên ở ngay giữa căn nhà lớn thế này, nơi mà bất cứ ai cũng có thể bước vào bất cứ lúc nào.
"Chủ, chủ nhân. Đây là phòng lễ ạ."
"Chẳng lẽ ta lại không biết đây là phòng lễ sao?"
"Không được làm như thế ở nơi linh thiêng này ạ."
"Thế à?"
Riel run lẩy bẩy nhưng vẫn cố nói ra những lời cần nói. Vốn dĩ cậu không thể làm điều đó với cây thánh giá đang chễm chệ trước mặt được.
"Tại sao chứ, cũng có ai nhìn thấy đâu?"
"Dù sao thì đây vẫn là phòng lễ mà ạ."
Mọi lời nói của cậu đều có vẻ vô ích. Riel cố gắng giữ khoảng cách vì sợ hắn sẽ vén váy lên kiểm tra tình trạng khóa trinh tiết ngay lập tức. Nhưng Joshua nhanh nhẹn nhận ra điều đó và vòng tay ôm lấy eo Riel, kéo cậu lại gần mình.
"Ơ, ơ! Chủ nhân."
Riel hoảng hốt vung tay loạn xạ nhưng không dám hét lớn tiếng. Có vẻ như cậu lại không biết chính điểm này đã kích thích lòng bạo dâm của Joshua, và càng khiến hắn trở nên phát điên. Cậu người hầu ngây thơ này rõ ràng chưa hiểu chủ nhân mình là người như thế nào. Nếu không thì cậu đã không làm ra những lời nói và hành động kích thích hắn như vậy.
"Không sao đâu, cho ta xem bên trong đi. Như vậy ta mới cảm thấy an tâm được."
"Dạ?"
"Hay lại xuất ra ướt hết rồi hả? Nếu khóa trinh tiết cũng không giải quyết được thì phải đóng bỉm cho bé con thôi."
"Không, lần này tôi không để chảy ra đâu ạ."
Bỉm ư! Thật vô lý. Cậu không phải là trẻ con, hơn nữa chỉ riêng cái khóa trinh tiết bây giờ cũng đã khiến cậu quá bận tâm và xấu hổ rồi. Cậu sợ ai đó sẽ biết cậu đang mặc gì bên trong chiếc váy này.
Thêm vào đó, việc cậu mặc trang phục hầu gái thay vì trang phục của người hầu nam bình thường cũng đã là điều đáng xấu hổ rồi. Cậu nhìn xung quanh và nhận ra thiết kế bộ đồ này hoàn toàn khác biệt so với những hầu gái khác đang mặc.
Trước hết, chiều dài váy của cậu ngắn hơn một chút. Mới sáng sớm tinh mơ, cậu đã nhận được bộ hầu gái trong lúc còn mơ màng, và vì vội vàng đi lễ nên cậu đã chưa kịp để ý đến bộ đồ. Nhưng sau khi chuyển sang nhà chính dự lễ và tham gia buổi họp báo cáo ở phòng khách, cậu đã nhận ra điều đó. Váy của các hầu gái khác dài quá đầu gối. Nhưng váy của Riel lại chấm ngay đầu gối. Nếu cậu duỗi tay lên trên, đùi cậu sẽ dễ dàng bị lộ ra.
Hơn nữa, các hầu gái khác đội khăn trùm đầu gọn gàng, và tạp dề của họ chỉ là màu trắng trơn. Nhưng cái băng đô mà chủ nhân đội cho Riel lại có ren, và chiếc tạp dề cũng có viền bèo nhún dày đặc. Cậu tự hỏi liệu một người hầu như cậu có xứng đáng mặc những thứ lộng lẫy như vậy không. Đúng như lời chủ nhân đã nói thoáng qua, cậu sẽ luôn nổi bật dù ở bất cứ đâu.
Không một ai trong gia đình này mặc quần áo giống với Riel.
Thế mà, chủ nhân vẫn cứ liên tục đòi hỏi những điều đáng xấu hổ hơn.
"Bé con."
"Dạ?"
"Ta nhận ra rằng ánh mắt của ta không hề sai."
"Chuyện đó là..."
"Mặc thế này vào thì dễ nhận thấy từ xa, lại còn rất xinh đẹp. Tất nhiên, bé con của ta trần truồng là đẹp nhất."
Trước lời nói đó, Riel giật mình và nhanh chóng nhìn xung quanh. Dĩ nhiên, việc vị thiếu gia hung hãn này đang ngồi trong phòng lễ hẳn đã được lan truyền rộng rãi trong đám người hầu rồi ấy chứ. Vì vậy, sẽ không có ai dám bén mảng đến đây, nhưng cậu vẫn thấy bất an. Hơn nữa, cây thánh giá đang chễm chệ treo ngay phía trước. Riel sợ hãi vô cùng, cứ như thể lửa trời sắp giáng xuống vậy.
"Sao lại giật mình thế?"
"Sao chủ nhân lại nói lớn những lời như vậy ạ."
"Vậy nói nhỏ thì được à? Thế ta sẽ nói nhỏ nhé. Ngồi xuống đây. Ta sẽ thì thầm vào tai bé con."
"A! Chủ, chủ nhân."
Joshua siết chặt cánh tay đang ôm eo Riel và kéo cậu ngồi lên đùi mình. Riel kinh hoảng muốn vùng dậy, nhưng cậu không thể chống lại trước sức lực của Joshua.
"Suỵt, em có hét to ở đây cũng không ai đến đâu."
"Chủ nhân, khoan đã."
"Ta chỉ định kiểm tra thôi, nhưng nếu bé con cứ quẫy đạp như thế này thì ta lại muốn làm nhiều thứ hơn là chỉ kiểm tra đấy. Khóa trinh tiết đã ướt sũng rồi đúng không?"
"Không phải ạ."
Riel lắc đầu lia lịa. Hắn đang làm cái quái gì trong phòng lễ thế này? Cái người vừa nãy có dáng ngồi thanh cao, miệng đọc câu Kinh Thánh với giọng điệu ngọt ngào và kính cẩn cách đây vài giờ đi đâu rồi, sao giờ lại xuất hiện một người trơ trẽn như thế này chứ? Riel không biết phải làm gì, chỉ biết nắm chặt lấy tay Joshua.
"Bé con, sao lại nắm chặt tay chủ nhân thế?"
"Dạ? A, tôi xin lỗi!"
Riel lại nhảy dựng lên vì kinh ngạc.
"Đáng yêu quá. Bé con cứ phản ứng như thế này làm chủ nhân lại muốn cương lên đấy. Thật là kích thích quá đi."
"Chủ nhân, xin đừng nói những chuyện đó nữa."
"À, không nói lớn mà thì thầm vào tai nhỉ?"
"Không, không phải thế ạ."
Joshua cảm thấy Riel cứ rụt rè trên đùi mình mỗi khi hắn nói gì đó, trông cậu lúc này thật ngây ngô và đáng yêu. Hắn muốn bỏ cậu vào miệng và ngậm như một viên kẹo. Cả những cử chỉ vụng về lẫn việc cậu cứ run lẩy bẩy đều rất hợp khẩu vị của hắn. Hắn càng muốn trêu chọc và làm cậu khóc nhiều hơn nữa.
"Riel à, vậy nên mau cho ta xem khóa trinh tiết đi."
"Hức, Chủ nhân. Không đi chỗ khác được sao?"
"Tại sao?"
Joshua ôm chặt cơ thể ấm áp đang đỏ bừng của cậu, và áp môi vào sau gáy cậu.
"Haa, mùi dâu tây."
Sao pheromone của cậu lại hệt như cậu thế nhỉ? Pheromone là thứ bẩm sinh không thể lựa chọn, nhưng bé con này dường như đã chọn được thứ cực kỳ hợp với bản thân mình.
"Bé con của ta, ngay cả pheromone cũng đáng yêu đến mức này."
"Chủ, chủ nhân."
Trái ngược với suy nghĩ của Joshua, nếu Riel có thể chọn được mùi pheromone thì cậu muốn biến pheromone của mình thành vô hương. Cậu không muốn nổi bật và chỉ muốn sống yên ổn. Riel ước gì có thể quay lại quá khứ, cậu tự tin rằng mình sẽ nhịn được, và không thèm nhìn đến những quả dâu tây đó, để không có chuyện cậu lọt vào mắt xanh của ngài Joshua Marguerite.
"Vậy em sẽ cho ta xem khi ở chỗ khác chứ?"
"Vâng."
Miễn là không phải ở phòng lễ thì được. Phòng của chủ nhân cũng ở nhà chính, đến đó để hắn xem cũng không vấn đề.
"Úi!"
"Ơ, ơ!"
Joshua bế toàn bộ cơ thể Riel đang ngồi trên đùi mình lên và đứng dậy. Riel giật mình quẫy đạp.
"Cẩn thận rớt đấy. Ôm chặt vào."
Hắn bế cậu ở tư thế bế ngang, một tay đỡ khuỷu chân dưới và tay kia đỡ lưng, như thể đang bế một tiểu thư khuê các vậy. Dù được dặn "ôm chặt" nhưng Riel vẫn không biết phải làm gì. Cậu đã từng được ôm mặt đối mặt vài lần, nhưng chưa bao giờ được bế ở tư thế này.
"Lại chưa từng làm nên không biết à?"
"Dạ?"
"Ta hỏi là em không biết ôm ta như thế nào à."
Riel chỉ biết mấp máy môi. Lời đó hoàn toàn chọc đúng vào lòng cậu. Cậu chưa từng làm nũng hay nũng nịu lần nào kể từ khi sinh ra, giống hệt lần trước cậu đã lúng túng khi bị đánh đòn và được hắn yêu cầu làm nũng.
"Vòng tay quàng qua cổ ta."
"Ơ, làm thế nào..."
Riel lúng túng một lúc lâu không biết phải vòng tay ra sao, cuối cùng chỉ khẽ nắm lấy vai hắn.
"Chỉ nắm vai thế này thì rớt đấy."
Joshua cố ý hất người Riel lên một cái. Cơ thể nhẹ bẫng của cậu bị nhấc bổng lên theo.
"Á, á, Chủ nhân!"
Riel hoảng hốt vội vàng ôm chặt lấy Joshua. Sau đó, cậu quàng cả hai tay qua cổ và ôm sát lấy hắn, giống như cái cách mà hắn từng bảo cậu làm nũng.
"Ngoan lắm, phải như thế chứ."
Riel chỉ khẽ ngẩng khuôn mặt đang vùi vào ngực hắn lên và nhìn chủ nhân của mình. Hắn đúng là rất đẹp trai. Làn da trắng và đôi môi đỏ của hắn trông đẹp hơn bất cứ ai mà Riel từng thấy trong đời. Đúng lúc đó, ánh mắt cậu chạm phải đôi mắt màu xanh ngọc bích của hắn.
"Lại ngắm khuôn mặt ta à?"
"A, không, không phải thế..."
"Cứ ngắm thoải mái đi. Nhìn công khai cũng được."
Tai Riel đỏ bừng lên. Cậu thực sự không định nhìn lén, giờ lại cảm thấy mình như người đi ăn trộm bị bắt quả tang vậy.
"Vậy Riel à. Thành thật mà nói xem. Em ướt chưa?"
"Thật sự chưa ạ."
"Hừm."
"Nhưng chủ nhân ơi. Ngài đi đâu thế ạ? Đây không phải đường lên phòng."
Trước câu hỏi của Riel, Joshua thản nhiên nói:
"Em đang nói phòng ta à?"
Riel gật đầu. Cậu đương nhiên nghĩ hắn sẽ đi lên phòng ngủ ở tầng hai, nhưng hắn lại đi theo một hướng hoàn toàn khác so với cánh cửa đi ra khỏi phòng lễ. Nhà chính quá rộng nên vẫn còn những nơi cậu chưa từng đến. Có phải đây cũng là một lối đi không? Việc phải đi đến một nơi cậu không biết trước khiến cậu căng thẳng và bất chợt cảm thấy sợ hãi.
"Ta chưa từng nói rằng sẽ đi về phòng của ta mà?"
"Vậy, vậy ngài đi đâu ạ?"
"Đây."
Hắn đi thẳng vào sâu bên trong phòng lễ và mở ra một cánh cửa, một căn phòng nhỏ hiện ra.
"Đây là đâu ạ?"
"Phòng cầu nguyện. Nào, bây giờ được rồi chứ? Kéo váy lên đi."
"Dạ?"
Phòng lễ hay phòng cầu nguyện thì cũng là nơi linh thiêng như nhau, vậy mà hắn lại bảo cậu vén váy lên ở nơi này sao?
"Hôm nay Riel của chúng ta sao lại chậm chạp thế nhỉ? Em nghĩ về nhà chính thì anh trai ta sẽ cứu em sao? Anh trai ta nhớ tên em nên em vui lắm à?"
Joshua cười khẩy.
Anh trai hắn có vẻ ngoài hiền lành và nhân từ nên rất nhiều người đã sập bẫy trong một cách vô vọng. Vô số hầu gái đã từng như vậy, đặc biệt là các hầu gái Omega luôn cố gắng để lọt vào mắt anh ta. Hắn đã đem con nai tơ ngay trước mắt này về trước khi cậu kịp nghiêng ngả về phía anh trai hắn, nhưng có vẻ cậu đã nghiêng được một nửa rồi.
"Không phải thế đâu ạ, thưa chủ nhân."
Nhưng Riel khác với những hầu gái Omega khác, cậu có một cuộc đời không ước mơ và không tham vọng. Cậu vào nhà Marguerite vì không còn nơi nào để đi, và cậu chỉ phục tùng để không bị đuổi đi, bất kể ai là chủ nhân đi chăng nữa. Cậu không đặc biệt muốn làm hài lòng bất cứ ai, và cũng không hề có ý định lợi dụng mối quan hệ với chủ nhân Alpha để chiếm quyền lợi như những hầu gái Omega mà Charlotte từng kể.
"Không phải thế sao?"
"Vâng ạ."
Đó là lời thật lòng. Dĩ nhiên, ban đầu cậu đã cực kỳ ngạc nhiên vì Gia chủ biết tên của mình dù cậu mới vào đây được vài ngày. Cậu nghĩ một người bình thường như mình sẽ chìm nghỉm như không tồn tại, vì ở đây có quá nhiều người hầu.
Lúc đó, nhờ có Gia chủ nhận ra, cậu đã rất vui và thậm chí còn quyết tâm phải làm việc chăm chỉ hơn. Nhưng sự nhiệt huyết đó đã tan biến từ lâu do sự xuất hiện gây khó dễ của Tom hay Tommy gì đó sau này. Chính vì vậy mà những quyết tâm đó đều trở nên vô nghĩa. Cậu đã tự nhủ phải sống yên lặng như trước đây, nhưng ai mà ngờ lại vướng vào vị Thiếu gia của dinh thự này chứ.
"Vậy thì còn đứng đó làm gì?"
Bị hỏi cung đến mức này thì không còn lối thoát nào nữa. Riel cau mày và cắn chặt môi.
"Ai da!"
Bàn tay lớn vỗ mạnh vào đùi cậu, tạo ra một tiếng "chát" lớn. Riel loạng choạng một lúc nhưng nhờ cánh tay rắn chắc của Joshua ôm lấy eo cậu nên cậu không bị ngã. Thay vào đó, Riel ngã thẳng vào trong lòng hắn, cậu chỉ biết cúi đầu mà không dám đưa tay xoa chỗ đùi đang bị đau kia.
"Cái môi."
"A, tôi xin lỗi."
Lúc này Riel mới nhận ra lý do mình bị đánh, cậu ngoan ngoãn cầu xin sự tha thứ.
"Ưm."
Bàn tay lớn vỗ vỗ vào chỗ vừa đánh. Riel vô thức khẽ áp trán vào lồng ngực rộng lớn của hắn. Joshua nhếch mép cười.
"Đáng khen thật đấy. Ta vừa dạy em cách làm nũng là đã áp dụng được ngay à?"
"Ơ? Tôi xin lỗi. Tôi vô tình..."
Riel còn không biết mình đã áp trán vào ngực hắn cọ cọ, cậu vội vàng cúi đầu xuống. Khuôn mặt hoảng hốt đó lại kích thích lòng bạo ngược của Joshua. Hắn muốn làm cậu hoảng hốt hơn nữa. Hắn cũng muốn làm cậu khóc thật nhiều hơn nữa. Cuối cùng, hắn muốn thấy cậu thút thít, run rẩy đôi vai nhỏ bé trong vòng tay hắn sau khi được hắn xoa dịu, rồi chìm dần vào giấc ngủ.
"Không sao đâu. Làm mấy cử chỉ như này cũng được mà. Nào, giờ phải nghe lời chứ."
Để không làm trái ý hắn, Riel ngoan ngoãn nhất hết mức có thể, khẽ vén váy lên một chút.
"Thế này thì thấy được sao?"
"Phải vén cao hơn nữa ạ?"
Joshua vẫn đang ôm Riel trong lòng, hắn buông cậu ra và kéo giãn khoảng cách. Riel đứng trơ trọi giữa phòng cầu nguyện cảm thấy vô cùng xấu hổ. Cậu chỉ muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Riel vén vạt váy lên cao thêm một chút.
"Vén cao hơn nữa. Không thấy gì cả."
Bàn tay cậu nhích lên cao hơn. Cuối cùng, chiếc khóa trinh tiết cũng lộ diện. Riel xấu hổ đến mức quay đầu sang một bên.
"Xoay mặt về vị trí cũ."
"Vâng?"
"Xoay đầu lại nhìn ta."
Mặt Riel ửng hồng như quả đào, cậu xoay đầu đang nghiêng về vị trí ban đầu, liếc nhìn chủ nhân. Ánh mắt cậu vừa chạm phải đôi mắt xanh ngọc bích của hắn, cậu vô thức siết cơ bụng lại vì căng thẳng tột độ. Đôi mắt xanh ngọc bích thường ngày lấp lánh giờ đây lại trầm lắng như đại dương sâu thẳm. Bị khí thế đó áp đảo, Riel rụt người lại theo bản năng.
"Đúng rồi, như thế đấy. Đừng tránh ánh mắt của ta. Rõ chưa?"
"Vâng ạ."
"Ngậm váy vào miệng đi."
"Ưm."
Joshua gom cả vạt váy lên, rồi cuộn tròn lại nhét thẳng vào miệng nhỏ của Riel để nó không thể tuột ra được.
"Nếu để tuột vạt váy em đang ngậm trong miệng, em sẽ bị phạt đấy. Rõ chưa?"
Riel gật đầu. Ngay lập tức, cái móc nối với dây nịt vớ ở xương chậu bên phải bật ra. Tiếp theo là dây nịt vớ bên trái. Mỗi khi bàn tay to lớn của hắn quét qua cơ thể cậu thì nơi đó lại nóng bừng lên.
"Hức."
Riel cố gắng nín lại tiếng rên rỉ. Khác hẳn với lần trước, lần này chủ nhân không có thả ra pheromone. Dù có sự khác biệt rõ rệt, nhưng mỗi lần tay hắn lướt qua, mọi thứ đều hoá thành sự kích thích. Cậu thậm chí còn nghĩ thà hắn thả pheromone còn tốt hơn biết bao. Khi đó, cậu có thể nghĩ những phản ứng này là do pheromone gây ra.
Nhưng Riel không thể yêu cầu điều gì lúc này. Toàn bộ thần kinh của cậu hoàn toàn tập trung vào những đầu ngón tay của chủ nhân nên không có thời gian để nói được gì, mà nếu nói thì vạt váy đang ngậm trong miệng sẽ rớt mất. Riel vô thức siết chặt mông lại.
"Sao? Không muốn cởi ra à?"
Joshua cười và gõ nhè nhẹ vào mông Riel. Không phải cậu không muốn cởi khóa trinh tiết ra, mà cậu sợ việc toàn bộ trọng lượng của khóa trinh tiết sẽ dồn hết lên cái đó của cậu. Lúc nãy, khóa trinh tiết được đeo trước, nhưng ngay sau khi phủ lên dương vật, dây đeo đã được luồn qua bẹn để giữ khóa trinh tiết một cách gọn gàng. Nhưng nhìn tốc độ tháo dây nịt vớ, rõ ràng lần này hắn định tháo dây buộc trước, để dương vật cậu phải chịu đựng sức nặng của khóa trinh tiết.
"Hức."
Riel cảm thấy sợ hãi. Vì vậy, cậu cố hết sức siết chặt mông để sợi dây đang vòng qua bẹn không tuột xuống.
“Chết tiệt, phát điên mất.”
Trong khi đó, Joshua cảm thấy con cặc đã cương cứng của mình như thể sắp xuyên thủng cả quần để chui ra ngoài. Thì bé con này cứ liên tục làm những hành động đáng yêu. Càng như vậy càng kích thích thứ đang ở bên trong Joshua.
Riel cố gắng hết sức đè nén tiếng rên rỉ sắp bật ra. Cậu thấy may mắn vì vạt váy đang ngậm trong miệng. Ít nhất thì tiếng rên rỉ sẽ không bật ra một cách vô tội vạ.
"Hức."
Nhưng khi bị đánh bốp một tiếng vang dội vào mông, cậu mất hết sức lực, và sợi dây đang kẹp giữa bẹn từ từ tuột ra.
"Suỵt! Phải giữ im lặng chứ. Nếu ai đó nghe thấy tiếng rên của bé con mà đi vào đây thì sao?"
Nhưng ngay đúng lúc đó. Như để minh chứng cho lời hắn, có tiếng chân bước lộp cộp đi về phía này. Hoàn toàn không phải là nghe nhầm. Quả thật có tiếng bước chân trầm ổn đang đến gần. Đôi mắt căng thẳng của Riel dán lên người chủ nhân.
"Josh. Josh có ở đây không?"
Không phải là giọng của ai khác mà chính là giọng của Gia chủ.
"Josh. Joshua."
Cùng với tiếng gọi lần nữa là tiếng gõ cửa vang lên. Đôi mắt Riel mở to hoảng loạn nhìn xung quanh. Nước mắt đã ngập tràn trong đôi mắt to tròn của cậu vì sợ hãi. Mặc dù vậy, Riel vẫn không nhả vạt váy đang ngậm trong miệng ra. Thấy cậu đáng khen như vậy, Joshua ôm chặt Riel vào lòng rồi buông ra.
"Ừm, anh. Em cầu nguyện một lát rồi sẽ ra ngoài."
"Em ở đây à. Anh tìm mãi không thấy."
"Anh cứ dùng bữa trước đi. Em sẽ ra ngay sau đây."
"Được. Vậy lát nữa trước khi qua khu nhà phụ, nhớ đến gặp anh."
"Vâng."
Ngay khi tiếng bước chân đi xa, chiếc khóa trinh tiết đang siết chặt dương vật của Riel rơi xuống, và đồng thời vạt váy cũng tuột ra khỏi miệng cậu. Riel còn chưa kịp lấy lại hơi thở thì đôi môi Joshua đã áp lên môi cậu. Nụ hôn ngọt ngào truyền hơi thở như thể bù đắp lại sự thiếu hụt trước đó, và điều này đã mê hoặc cậu. Riel cứ thế níu chặt lấy lồng ngực rộng của hắn.
Cậu nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của hai người khi dán chặt vào nhau. Joshua thấy ngay cả tiếng tim đập của Riel cũng quá đáng yêu, nên hắn càng ôm chặt cậu hơn. Sau đó, hắn bắt đầu trao cậu những nụ hôn mềm mại hơn, như thể để an ủi sự việc kinh hoảng vừa rồi.
※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.
- Còn tiếp ở chương sau.
***
Tên truyện: Săn Lùng Omega
Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ
(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)
Translator: Vanh
Proofreader: Mật
Bình luận (0)