Banner Home
Mùi Hương Khó Cưỡng - chapter 1: Vol1 | Thiên Chu Chi Dạ
Săn Lùng Omega - 21

Săn Lùng Omega

TCCD 7108 chữ Cài đặt

Tên truyện: Săn Lùng Omega

Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ

(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)

Translator: Vanh

***

Chương 21:

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.

Dù đã hôn qua nhiều lần, Riel vẫn không thể giữ nổi tỉnh táo mỗi khi làm điều đó. Cậu chưa từng hôn ai dù chỉ là một nụ hôn phớt trong cuộc đời. Nụ hôn đầu và trải nghiệm đầu đều vô tình xảy ra với vị quý tộc trước mặt này.

Chiếc lưỡi mềm mại tiến vào và quấn lấy lưỡi Riel. Chuyển động như thể đang vuốt ve, an ủi, để làm dịu đi sự căng thẳng của Riel đang ngơ ngác vì bối rối. Riel phó mặc toàn bộ cơ thể mình cho Joshua. Cậu không thể làm được gì khác hơn. Riel ngoan ngoãn níu lấy Joshua để hắn dẫn dắt mình. Hắn khẽ cọ xát lưỡi, quét qua mọi ngóc ngách trong khoang miệng cậu. Hắn liếm cả bên má trong và lướt qua những chiếc răng đều tăm tắp của cậu.

Ngay khi tâm trí Riel vừa trấn tĩnh lại một chút, Joshua rời môi đi.

"Sao? Sợ à?"

Giữa lúc tinh thần hỗn loạn, lời nói của Joshua khiến Riel một lần nữa nhận ra đây là phòng cầu nguyện. Rốt cuộc tại sao hắn lại chọn nơi này, cái cảm giác tội lỗi này phải làm sao, làm thế này có được không, liệu cậu có bị trời phạt không. Riel cảm thấy vô cùng khiếp sợ. Toàn thân cậu trong chốc lát đã ướt đẫm mồ hôi.

"Sao lại khóc rồi, em bé?"

Cậu không hay biết rằng mình đã khóc. Cuộc đời Riel đã quá khổ cực và gian nan nên cậu vốn không hề dễ khóc. Vậy mà vị quý tộc này lại liên tục đẩy cậu vào những tình huống cực đoan, khiến cậu phải run rẩy trong sợ hãi. Cậu có thể chịu đựng được nỗi đau thể xác, nhưng tình huống này là lần đầu tiên, nên cậu thấy sợ hãi quá mức.

"Em sợ cái gì?"

Riel muốn nói nhưng lại không dám mở miệng vì sợ tiếng khóc sẽ thoát ra. Nước mắt tràn xuống từ khóe mắt.

"Em bé của chúng ta sợ gì mà lại sụt sùi thế này?"

Joshua nói với giọng điệu như thể đang an ủi một đứa trẻ. Sau đó, hắn dùng tay lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt cậu. Khi Riel vẫn không thể ngừng khóc, Joshua bế bổng cậu lên. Anh ra lệnh cho Riel vẫn đang hoảng loạn:

"Bị bế như thế này thì phải làm gì?"

Joshua tặc lưỡi khi nhìn Riel cứ như một chú mèo duỗi dài người ra khi được bế bổng lên. Bé con khi ở những khía cạnh thế này thì khả năng học hỏi thật là kém cỏi. Riel dè chừng quan sát thái độ của hắn rồi mới dám quấn chân quanh eo và vòng tay qua cổ hắn. Sau đó, cậu vùi mặt vào vai Joshua. Đáng lẽ đến giờ là phải quen rồi, nhưng cậu vẫn cứ lóng ngóng như lúc đầu vậy. Joshua vô thức để bật ra tiếng cười khẩy.

"À, hóa ra phải vùi mặt vào vai mới xem là hoàn thành tư thế được bế sao?"

Trước câu hỏi của Joshua, Riel lắc đầu nguầy nguậy.

"Vậy tại sao em lại khóc?"

Riel thì thầm vào tai hắn:

"Chuyện đó, vì đây là phòng cầu nguyện... Hức."

"Nhưng sao lại nói nhỏ thế? Sợ ai lại đến nữa à?"

Vì điệu bộ thì thầm đó quá đáng yêu, Joshua không kìm được mà luồn tay xuống dưới váy, bóp chặt lấy mông cậu. Vì chiếc khóa trinh tiết đã được tháo ra lúc nãy nên hắn đã chạm trực tiếp vào làn da trần trụi đo. Vốn dĩ hắn định trêu đùa thêm chút nữa mới tháo ra, nhưng vì anh trai đến nên đã tháo sớm hơn dự định. Hắn cảm thấy có chút tiếc nuối. “Hay là đeo lại nhỉ?” Với ý nghĩ xấu xa đó, hắn mân mê cặp mông càng thô bạo hơn. Riel đang được bế bỗng giật nảy mình. Đồng thời, theo bản năng cậu càng bám chặt lấy hắn hơn.

"Sao? Sợ làm chuyện này ở phòng cầu nguyện sẽ bị trời phạt à?"

Riel gật đầu. Joshua đặt môi mình lên đuôi mắt hơi cụp xuống đầy đáng yêu của cậu.

Dù đã thoát khỏi cái khóa trinh tiết, nhưng vì chủ nhân vẫn đang nhào nặn mông của mình nên Riel cảm thấy cực kỳ khốn đốn.

"Hay là chúng ta thử xem em bé của ta có thể kiềm chế tiếng rên đến mức nào nhé?”

"Dạ?"

Chưa kịp hỏi lại cho rõ, Joshua đã bế Riel ngồi xuống ghế. Sau đó, hắn dang rộng đôi chân ra. Đôi chân của Riel vốn đang quấn quanh đùi Joshua cũng theo đó mà  mở ra. Chưa dừng lại ở đó, vì ngồi một cách tùy tiện nên váy của cậu bị hất ngược lên, để lộ hoàn toàn phần phía trước. Tất nhiên, Joshua chẳng thèm chỉnh lại vạt váy đang hớ hênh đến mức nhìn rõ cả bộ phận sinh dục của cậu. Chẳng những không chỉnh lại, hắn còn lấn tới, bắt đầu mơn trớn khe mông. Lỗ nhỏ vẫn còn ướt át vì tinh dịch mà hắn đã bắn vào trước đó. Điều đó khiến Joshua phát điên vì thích thú.

"Hức, Chủ nhân."

"Nhịn tiếng rên đi. Để xem em kìm được bao lâu."

"A..."

"Riel à, cứ như thế này thì sẽ có người nghe thấy rồi vào đây thật đấy. Phải im lặng đi chứ."

Riel vùi mặt vào vai Joshua. Một ngón tay thọc mạnh vào, xuyên qua những nếp gấp đang co thắt vì căng thẳng. Eo Riel nảy lên theo bản năng.

"A, đau quá, chủ nhân."

Riel vặn vẹo thắt lưng của mình.

"Đau sao? Ở đâu? Mông à? Hay là cặc?"

Riel lắc đầu nguầy nguậy. Nước mắt lại bắt đầu rơi ra từ trong đôi mắt to tròn. Cậu rơi vào thế khó khi không thể phát ra tiếng, mà cũng chẳng thể cắn răng chịu đựng nổi.

"Phải nói rõ là đau ở đâu chứ. Hửm?"

Ngón tay rút ra rồi lại đâm phập vào bên trong một lần nữa.

"Hức!"

Để ngăn tiếng rên bật ra, Riel ấn chặt môi vào vai Joshua. Lỗ nhỏ chưa được bôi trơn đang mút chặt lấy ngón tay hắn. Joshua nhíu mày, tự hỏi làm sao cái lỗ nhỏ xíu này có thể chứa đựng được cặc mình. Hắn nghĩ chắc phải tập luyện nới rộng nó ra thêm nếu muốn đút cặc mình vào lại.

"Đau, đau quá, chủ nhân."

"Nên ta mới hỏi là đau ở đâu? Nếu không nói thì sao ta biết được?"

Vừa hỏi xong, Joshua chẳng đợi cậu trả lời mà bắt đầu di chuyển ngón tay ra vào liên tục.

"Hức, ưm, chủ nhân, lỗ nhỏ... Hức, đau quá. Pheromone, hức, xin hãy thả pheromone ra đi ạ."

"Chỉ vì đau mà sẵn sàng cầu xin bất cứ ai thả pheromone cho mình thế à?"

"Chủ nhân không phải là...bất cứ ai đâu mà... Hức."

"Hửm? Nói tiếp đi nào. Là gì hả?"

Hắn biết rõ cậu định nói gì. Bé con này đúng là đáng khen, chỉ cần dạy một là biết mười. Joshua tinh quái vẫn không chịu thả pheromone mà cứ tiếp tục di chuyển ngón tay bên trong lỗ nhỏ.

Vì không có pheromone Alpha, lại bị đâm chọc vào cái lỗ đang khô khốc nên Riel chỉ thấy đau đớn, bên dưới hoàn toàn không thể ướt nổi một chút nào. Chính vì thế, mỗi lần ngón tay ra vào là một lần cậu phải chịu đựng sự đau đớn. Vậy mà chủ nhân không những không giúp cậu mà còn định tăng lên thành hai ngón.

"A, không được đâu."

"Suỵt, bé con à. Đây là phòng cầu nguyện linh thiêng mà. Với lại, phải nói nốt câu đang nói dở đi chứ."

Riel ấn chặt môi vào vai hắn, mông nhấp nhổm. Cậu cứ ngỡ làm vậy sẽ né được ngón tay, nhưng ngược lại càng khiến cái lỗ ngậm chặt lấy ngón tay đang di chuyển lên xuống của hắn hơn. Joshua thấy hành động của con vật bé nhỏ này quá đáng yêu nên tùy ý tăng lên hai ngón.

"A, á!"

"Phải im lặng chứ. Anh trai tôi lại vào đây bây giờ đấy."

"Không được, không được đâu, chủ nhân."

Cậu sợ tiếng rên lọt ra ngoài nên cứ vùi môi vào vai hắn mà lầm bầm, trông vừa tội nghiệp lại vừa dễ thương.

"Hức!"

Khi hai ngón tay hắn chạm vào một điểm nhạy cảm, Riel theo bản năng ôm chặt lấy Joshua hơn. Khi hắn dùng ngón tay ấn mạnh hơn vào nơi đó, hắn cảm nhận được dương vật của Riel đang cọ xát giữa hai cơ thể bỗng cương cứng lên. Không bỏ lỡ cơ hội, Joshua thì thầm vào tai cậu:

"Riel à, cặc cương lên thế này mà lại bảo là đau sao?"

"Cái... Cái đó là... Hức, tại chủ nhân cứ chạm vào bên trong mãi nên... Hức."

"Ai chạm vào em cũng định cương lên như thế này hả?"

Riel lắc đầu nguầy nguậy.

"Hức, chủ nhân. Ngón tay đau quá."

"Không phải đau đâu."

Trong lúc trò chuyện, Joshua vẫn không hề rút những ngón tay đang cắm trong người Riel ra. Hắn cứ nhấn mạnh như muốn nới rộng thêm bên trong, rồi lại giả vờ rút ra như sắp buông tha cho cậu, nhưng rồi lại đâm phập vào lần nữa. Mỗi lần như vậy, Riel lại càng dán chặt người vào hắn, hoàn toàn bối rối không biết phải làm sao.

"Vậy nếu một thằng Alpha khác chạm vào em thì em phải làm gì?"

"Hức, chủ nhân... Hưm."

"Phải trả lời chứ, bé con."

"Tôi sẽ... Hét lên ạ?"

Đó có phải câu trả lời đúng không? Riel không chắc chắn nên vừa nói vừa lén quan sát thái độ của hắn. Ngay lập tức, một tiếng "chát" vang lên khiến mông cậu đau như bị lửa đốt.

"A! Đau quá."

Đuôi mắt vốn đã cụp giờ lại càng trĩu xuống. Hình ảnh đó đáng yêu đến mức khiến lòng bạo dâm trong Joshua trỗi dậy mãnh liệt. Hắn muốn làm cậu phải bò lết dưới sàn mà khóc lóc. Muốn thấy cậu hét lên vì đau đớn đến mức hụt hết hơi. Nhưng ngược lại, hắn cũng muốn liếm láp khắp người con vật nhỏ bé này và yêu chiều cậu hết mực.

Dạo gần đây Joshua thấy bản thân mình thật kỳ lạ. Đã khá lâu kể từ khi hắn đắm chìm vào việc "săn bắt" sinh vật nhỏ bé này (tất nhiên là phải theo tiêu chuẩn của Joshua), nhưng hắn vẫn chưa hề thấy chán dù chỉ một chút. Càng nhìn càng muốn trêu chọc, muốn làm cậu rơi lệ nhiều hơn. Không thấy cậu là lại thấy tò mò và cứ tìm kiếm cậu mãi. Thế nên hắn mới giữ cậu thật chặt bên cạnh mình, luôn lấy cớ rằng chẳng phải ngày xưa cậu đã từng bỏ trốn đó sao.

"Hét lên để rồi lũ Alpha khác kéo đến như đàn linh cẩu thì em định làm thế nào? Thật là không biết sợ là gì mà."

Riel nhìn chủ nhân với khuôn mặt ủ rũ. Thật là oan ức quá đi. Làm gì có lũ Alpha nào kéo đến chứ. Người duy nhất làm vậy chỉ có chủ nhân của cậu mà thôi.

"Vậy thì tôi phải làm sao ạ?"

Riel nhìn chủ nhân với vẻ mặt đầy ấm ức. Joshua vùi môi thật sâu vào thái dương của Riel rồi mới rời ra, nói:

"Những lúc như thế, em phải chạy bán sống bán chết đến bên ta chứ."

"Nhưng có thể lúc đó... Hức... Chủ nhân không có ở đó thì sao ạ..."

Riel nuốt ngược tiếng rên rỉ vào trong khi bàn tay hắn bóp chặt lấy mông mình. Cùng lúc đó, cậu cảm nhận được pheromone của Alpha bất ngờ bao trùm lấy cơ thể cậu. Toàn thân đang căng cứng của Riel bỗng chốc thả lỏng.

"Chủ... Chủ nhân."

Riel bồn chồn áp sát vào người hắn hơn. Bỗng trong vô thức, cậu cọ xát dương vật đang cương cứng của mình vào người Joshua.

"Tại sao ta lại không có ở bên cạnh chứ? Em lại định bỏ trốn nữa à?"

"Tôi không có bỏ trốn, nhưng có thể sẽ có lúc chủ nhân không có ở đó, á! A!"

Phía sau bắt đầu ướt át. Ngón tay ra vào đã trở nên dễ dàng hơn. Riel vô thức cảm thấy cơ thể mình đang nóng bừng lên.

"Sẽ không có chuyện đó đâu. Với lại, bé con này."

"Aaa!"

"Cái chỗ này cũng không được phép ngóc đầu lên tùy tiện như vậy chứ. Lũ Alpha khác nham hiểm lắm đấy. Nếu bọn chúng há miệng ra định nếm thử em thì phải làm sao?"

"N-Nhưng mà cái đó đâu phải tôi tự quyết định được ạ, hức, chủ nhân."

Joshua dùng bàn tay còn lại nhào nặn thật mạnh dương vật đang chào cờ của cậu. Cảm giác bị chạm vào cả trước lẫn sau vừa khiến cậu đau, nhưng cũng sinh ra một loại khoái cảm lạ lẫm chạy dọc theo sống lưng.

"Thế nên em mới phải luyện tập với chủ nhân mỗi ngày."

"Aaa, chủ nhân, a! Luyện...Luyện cái gì cơ, đợi một chút đã."

Việc kiểm soát pheromone, hay cả chuyện đang diễn ra lúc này, nếu luyện tập thì liệu có đạt được kết quả gì không? Với một người vừa mới phân hóa thành Omega như Riel, cậu chẳng biết nên tin vào điều gì. Cậu chỉ biết tin tưởng vào những gì chủ nhân nói mà không lấy nửa điểm thắc mắc.

"Và Riel này, đừng lo lắng về mấy chuyện như trời phạt. Nếu thật là như thế thì ta đã cút sang thế giới bên kia từ lâu rồi ấy chứ? Hay là bé con của ta muốn tiễn chủ nhân của mình xuống mồ hả?"

"Không, không phải thế đâu ạ."

Riel lắc đầu nguầy nguậy. Bàn tay đang nắm giữ dương vật của cậu dường như lại siết chặt thêm một chút.

"Đúng rồi, đừng sợ. Chỉ cần tin ta và sát cạnh bên cạnh ta, em sẽ không bao giờ bị thương hay phải chịu đau đớn gì cả."

Hàng mi của Riel ướt đẫm, cậu nhìn chủ nhân bằng đôi mắt ngấn lệ. Thấy đôi mắt nâu mọng nước ấy quá đỗi xinh đẹp, Joshua lại đặt môi mình lên đuôi mắt cậu. Joshua yêu tất cả mọi thứ trên khuôn mặt đang rơi lệ của Riel, nhưng đặc biệt là hàng mi dày ướt sũng vì nước mắt khiến hắn không thể kiềm được lòng mình. Hình ảnh những giọt nước mắt đọng lại nơi đuôi mắt cụp, cùng chiếc mũi nhỏ ửng đỏ khiến hắn phát điên vì cậu quá đỗi đáng yêu.

"Đừng khóc. Em cứ khóc mãi là ta liền muốn địt em ngay tại đây đấy."

Nghe câu đó, Riel nín bặt hơi thở.

"Cũng đừng có nín thở như vậy chứ. Thở chậm thôi. Không sao đâu. Đừng có cứ tỏ ra đáng yêu như thế, có khi ta làm thật đấy."

Riel lắc đầu nguầy nguậy. Cậu chẳng biết phải nói gì lúc này. Đúng lúc đó, Joshua định đưa thêm một ngón tay nữa vào.

"Dạng chân rộng ra thêm nữa."

"Chủ nhân, không thể cho vào thêm được đâu. Đau quá."

Mới hai ngón tay đã thấy chật vật lắm rồi, cậu nghĩ ba ngón thực sự là quá sức.

"Đau sao?"

"Vâng, đau lắm ạ."

Riel nhíu chặt đôi mày, lí nhí đáp lại.

"Thế này lại càng khiến ta muốn bắt nạt em hơn đấy."

"Chủ nhân..."

"Đến của ta mà em còn nuốt trọn được, chẳng lẽ lại không “ăn” nổi ba ngón tay?"

"Hức, ư... Á..."

Sau một hồi nhào nặn dương vật của cậu, cuối cùng số ngón tay bên đút vào cũng tăng lên thành ba. Riel lo sợ không biết lỗ nhỏ có bị rách ra không. Cậu hoàn toàn bối rối, chỉ biết dán chặt người vào hắn hơn. Cậu nhấp nhổm mông như để né tránh những ngón tay, nhưng dường như cậu vẫn chưa biết rằng làm vậy cũng vô ích mà thôi.

"Đầu khấc đã rỉ nước ròng ròng rồi kìa, thật là hư hỏng mà. Muốn bắn là phải được phép mới được bắn. Rõ chưa?"

Lúc này, Riel cảm thấy chỉ cần chủ nhân buông bàn tay đang nắm giữ con cặc của mình ra, cậu sẽ sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Cậu gật đầu lia lịa như thể sắp gãy cả cổ.

"Nhưng bé con của ta thật là hư. Chủ nhân hỏi mà chỉ biết gật đầu thôi sao? Không định trả lời tử tế à?"

"T-Tôi sẽ trả lời. Tôi xin lỗi, chủ nhân."

Riel vốn đã quá quen với cách để được giảm bớt đòn roi. Chỉ cần làm theo những gì đối phương muốn là được. Nếu họ muốn cậu câm miệng chịu đòn, cậu sẽ nghiến răng chịu đựng. Nếu họ muốn cậu trả lời lễ phép, cậu sẽ làm y như vậy. Với một cuộc đời chẳng còn lòng tự trọng nào để mà giữ lấy như Riel, chuyện đó chẳng có gì khó khăn cả.

"Phải rồi, phải trả lời nhanh nhẹn như thế chứ."

"Vâng, tôi xin... Hức... Á!"

Ba ngón tay đang nới rộng bên trong bắt đầu di chuyển nhanh hơn. Vì phía sau đã ướt đẫm nên mỗi lần ngón tay ra vào lại phát ra những tiếng "nhóp nhép" đầy dâm dục. Trong phòng cầu nguyện vốn dĩ trang nghiêm, lúc này không vang lên lời cầu nguyện mà chỉ toàn những âm thanh xác thịt trần trụi.

"Không được, không được đâu. Nhanh quá. Chủ nhân, đợi một chút đã."

Chỉ sau vài lần đâm chọc, Riel đã cảm thấy mình sắp đạt đến giới hạn. Cậu đã cố nhịn, nhưng có lẽ do ảnh hưởng của pheromone Alpha, cơ thể cậu cứ khao khát được kích thích mạnh hơn, muốn được giải phóng một lần cho thật thỏa mãn.

"A, aaa! Không được!"

"Bé con, đây là phòng cầu nguyện đấy. Phải nhỏ tiếng lại chứ."

"Hức."

Joshua cắn mạnh vào vành tai Riel. Cùng lúc đó, mặc kệ ý chí phản kháng, tinh dịch cứ thế tuôn trào ra từng đợt.

"Ơ, ơ! Không phải, Chủ nhân... Không phải như vậy đâu ạ."

Riel hoảng hốt định ngăn lại, nhưng đã vỡ bờ thì làm sao mà chặn được nữa? Tinh dịch chảy dọc theo thân dưới, làm ướt đẫm cả bàn tay Joshua rồi nhỏ giọt xuống cặp đùi trắng ngần của Riel, bắt đầu để lại những vệt dài trên đôi tất đen.

"Bé con à, cái gì thế này? Vết bẩn dính đầy lên trên tất rồi kìa."

Joshua vừa lau lớp tinh dịch dính trên tay vào đôi tất đen vừa nói. Ngay khoảnh khắc đó, Riel chợt hiểu ra tại sao chủ nhân lại bắt mình diện đôi tất đen thay vì màu trắng. Chính là để những dấu vết thế này hiện lên rõ mồn một. Chắc chắn là vì lý do đó. Khi Riel còn đang lúng túng không biết phải trả lời sao thì...

"A! Á!"

Joshua bất ngờ xoay người Riel lại, để bụng cậu tì lên cánh tay mình, rồi cứ thế đánh thẳng vào cặp đùi trắng ngần, phát ra những tiếng "chát chát" vang dội. Riel không thể né tránh cũng chẳng thể đẩy ra, chỉ biết tì vào cánh tay rắn chắc của Joshua mà quẫy đạp đôi chân trong vô vọng.

"Hức, đau quá, Chủ nhân ơi."

"Đánh cho em đau mà. Ta đã bảo là phải được phép mới được bắn cơ mà?"

"Á... Hức, á!"

Riel cuống cuồng kêu đau, quên bẵng mất đây là phòng cầu nguyện. Lòng bàn tay to lớn của hắn đánh xuống chẳng kém gì đòn roi. Nó vừa mạnh vừa cứng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài thanh mảnh của những ngón tay dài trắng trẻo kia.

Chát! Chát! Những âm thanh giòn giã vang lên, nhưng đùi cậu thì như đang bốc cháy. Cứ mỗi cú đánh giáng xuống, cơ thể mảnh mai của cậu lại chao đảo như ngọn cỏ lau trước gió.

"Đau, đau quá chủ nhân ơi. Tôi sai rồi ạ!"

Riel ra sức vùng vẫy nhưng không tài nào thắng nổi sức mạnh của hắn. Cậu không thể trốn chạy, chỉ biết hứng chịu trọn vẹn trận đòn. Ngay cả khi bị đá hay bị đánh vào đầu ở nhà thổ, Riel cũng chưa từng khóc, vậy mà lúc này cậu thấy thật khó lòng chịu đựng. Cặp đùi như sắp nổ tung. Nó không chỉ đỏ lên mà dường như sắp bầm tím và rướm máu đến nơi.

"Chủ nhân, ư ư, tôi sai rồi. Á! Á! Từ lần sau... Nhất định tôi sẽ xin phép rồi mới bắn ạ."

Ngay lập tức, trận đòn dừng lại. Cuối cùng cậu cũng tìm thấy câu trả lời mà chủ nhân muốn nghe.

"Đã hứa rồi đấy nhé."

"Vâng, vâng. Tôi hứa ạ... Hức."

Đến lúc đó, Joshua mới xoay Riel lại và ôm chặt cậu vào lòng.

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.

- Còn tiếp ở chương sau.

***

Tên truyện: Săn Lùng Omega

Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ

(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)

Translator: Vanh

Bình luận chapter 21
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào
21