Banner Home
Mùi Hương Khó Cưỡng - chapter 1: Vol1 | Thiên Chu Chi Dạ
Săn Lùng Omega -

Săn Lùng Omega

TCCD 8101 chữ Cài đặt

Tên truyện: Săn Lùng Omega

Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ

(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)

Translator: Vanh

***

Chương 22:

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.

Joshua ngồi trong phòng cầu nguyện, đăm đăm nhìn xuống Riel đang ngủ thiếp đi trong lòng mình sau một hồi khóc lóc. Rồi hắn đặt nhẹ một nụ hôn lên vầng trán trắng trẻo của cậu. Những lọn tóc xoăn tít cọ vào môi làm hắn khẽ nhột. Joshua cẩn thận chỉnh lại trang phục cho Riel. Làn da trắng sứ của cậu quả thật cực kỳ nổi bật trên sắc nền đen.

"Đúng là mình có mắt nhìn mà."

Vừa tự đắc, Joshua vừa dùng ngón tay xoa nhẹ vệt tinh dịch đã khô trên đôi tất đen. So với màu trắng thì Riel thật sự hợp với màu đen hơn.

Joshua bế bổng Riel dậy, nhìn cậu nằm rũ rượi trong vòng tay mình rồi lại hôn lên trán cậu lần nữa.

"Đáng yêu thật."

Trông cậu cứ như một món đồ chơi vừa tầm để vờn nghịch vậy. Với một kẻ ưa thích những thứ xinh xắn và dễ thương như Joshua, Riel chẳng khác nào một món đồ chơi thú vị để hắn mặc sức nhào nặn trong lòng bàn tay.

Vừa lúc Joshua bước ra khỏi phòng lễ bái, Milo đang ở tầng một đã vội vàng chạy đến.

"Cậu chủ."

"Ta sẽ sang khu nhà phụ, mở cửa đi."

"Vâng, thưa cậu chủ. Có cần đánh thức Riel dậy không ạ?"

"Tại sao?"

Joshua nhìn Milo đăm đăm. Ngay khoảnh khắc đó, Milo có cảm giác như đang đối mặt với một con dã thú đang dẫm chân lên con mồi và cảnh giác với xung quanh, ông vô thức lùi lại một bước. Sự uy hiếp đè nặng lên cổ họng Milo. Dù là một Beta không thể cảm nhận được pheromone, nhưng nếu là vị thiếu gia nhà này, hẳn là hắn đã phóng thích pheromone để lộ rõ cảm xúc của mình không chút che giấu.

"Ư... Ưm."

Nhìn xem, Riel bắt đầu khẽ cựa mình.

"Ngoan, không có chuyện gì đâu, bé con."

Joshua nói đoạn liền xốc lại tư thế để bế Riel cho chắc hơn. Milo cúi đầu, nhanh chóng mở cửa. Dù có rất nhiều người hầu nhìn thấy cậu chủ bế Riel ra ngoài, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám ngước mắt nhìn thẳng vào hắn.

"Milo."

"Vâng, thưa cậu chủ."

"Hãy thu dọn những món đồ mà bé con đánh rơi ở phòng cầu nguyện rồi mang lại đây cho ta."

Joshua chỉ để lại câu mệnh lệnh đó rồi quay trở về khu nhà phụ nơi mình đang ở.

Vừa về đến phòng ngủ, Joshua đặt Riel vẫn đang ngủ lịm đi vì kiệt sức lên giường của mình.

"Ưm..."

Có vẻ như cảm thấy không thoải mái, Riel khẽ thút thít.

"Ngoan nào, thấy khó chịu sao? Vậy thì cởi ra là được thôi."

Joshua bắt đầu cởi từng lớp quần áo trên người Riel. Không thấy chiếc băng đô đâu, có lẽ nó đã bị bỏ quên tại phòng cầu nguyện. Hắn nhớ lại chiếc băng đô trắng cài trên mái tóc xoăn màu nâu ấy trông hợp với cậu biết bao. Thật kỳ diệu khi mọi đường nét mắt, mũi, miệng đều nhỏ nhắn, hài hòa trên khuôn mặt thanh tú ấy. Đuôi mắt hơi cụp xuống khiến cậu trông thật thuần khiết và thuần phục, một vẻ đẹp khiến hắn mê đắm. Hắn cũng thích đôi mắt màu nâu của cậu, đặc biệt là nốt ruồi nhỏ cạnh môi. Phải, nó là một điểm cực kỳ quyến rũ mà hắn đã để mắt tới ngay từ lần đầu gặp gỡ.

Joshua hôn nhẹ lên nốt ruồi ấy rồi tháo chiếc tạp dề ra. Tạp dề của các hầu gái khác thường chỉ có dây buộc ngang eo đơn giản, nhưng của Riel lại có thêm dây quàng qua vai, điểm thêm đầy bèo nhún và ren, khiến cậu luôn nổi bật dù đứng ở xa.

Khi dây buộc eo được nới lỏng, có lẽ đã thấy dễ chịu hơn nên Riel bắt đầu chìm sâu vào giấc ngủ. Joshua thành thục lột bỏ chiếc váy đồng phục. Dù bị xoay chuyển thế nào, Riel ngoan ngoãn vẫn không hề tỉnh giấc. Joshua lặng lẽ ngắm nhìn cơ thể trần trụi của cậu, giờ đây chỉ còn sót lại đôi tất đen dính bết những vệt tinh dịch trắng tinh.

"Haa... Mẹ kiếp."

Chẳng hiểu sao anh lại để mắt đến cái sinh vật nhỏ bé này, để rồi giờ đây ngay cả việc muốn chịch tới bến cũng phải kiềm chế. Joshua thở dài, nới lỏng thắt lưng quần. Hắn lôi món đồ đang cương cứng của mình ra, nắm chặt lấy nó. Hắn đã phải nhẫn nhịn khao khát muốn đâm vào bên trong cậu từ nãy đến giờ. Quả thật, nhờ bé con này mà lần đầu tiên trong đời hắn mới biết đến hai chữ "nhẫn nại".

Từ khi còn bé, mỗi khi đi dự tiệc nếu Joshua nhắm trúng ai, hắn sẽ dùng vẻ ngoài điển trai của mình để quyến rũ và làm bất cứ điều gì mình muốn, bất kể thời gian hay địa điểm. Có lần, vì một Omega quý tộc cứ bám lấy hắn không rời, hắn đã kéo người đó vào một căn phòng vắng, bắt người nọ quỳ dưới gầm bàn và bú liếm cho mình. Vấn đề duy nhất là bữa tiệc đó do Hoàng gia tổ chức, và đúng lúc đó, Hoàng thái tử lại bước vào căn phòng ấy.

Bạn bè khi biết chuyện đều chửi hắn là đồ điên, nhưng Joshua vẫn thản nhiên như không. Hắn bao biện rằng mình đã ở đó chơi trước, chính Hoàng thái tử mới là người tự ý xông vào. Dù phàn nàn rằng bị phá hỏng bầu không khí lúc đang cao trào, nhưng thực tế lúc đó Joshua đã bắn xong rồi.

Đáng lẽ hắn hoàn toàn có thể thu xếp ổn thỏa ngay lúc đó, nhưng vốn là kẻ thích ban phát sự nhục nhã cho kẻ khác, Joshua vẫn cứ để mặc gã Omega đó ngậm lấy dương vật của mình ngay trước mặt Hoàng thái tử. Hắn thậm chí còn dùng chân giẫm lên dương vật của gã để gã không tài nào xuất tinh được.

Một kẻ đến cả trước mặt Hoàng thái tử cũng chẳng thèm kiêng dè như hắn, mà dạo này lại đang phải nhẫn nhịn rất nhiều. Joshua vừa xoa nắn dương vật của mình, vừa ngắm nhìn Riel chỉ còn độc đôi tất đen trên người. Sợ bé con bị lạnh, hắn kéo chăn che bụng cho cậu, rồi bắt đầu sục cặc một cách điên cuồng.

Dịch nhầy nhanh chóng rỉ ra nơi đầu khấc. Dương vật cương cứng đến mức lộ rõ những đường gân xanh chằng chịt. Joshua lấy cơ thể trắng ngần của Riel làm "mồi" để kích thích, đôi tay càng lúc càng chuyển động nhanh hơn.

"Haa... Mẹ kiếp."

Tiếng chửi thề tự nhiên thốt ra. Hắn cảm thấy nực cười cho chính mình khi phải dùng tay tự xử để kìm nén khao khát muốn đè cậu ra mà đâm chọc ngay lập tức. Hắn muốn bắn thẳng lên mặt cậu, nhưng lại sợ làm em bé đang ngủ say thức giấc, nên Joshua đành nhắm thẳng đầu khấc về phía đôi tất đen của Riel.

Đôi tay chuyển động nhanh đến mức phát ra những tiếng sột soạt. Chẳng mấy chốc, bụng dưới trĩu nặng và cảm giác cực khoái ập đến. Joshua ngửa cổ ra sau.

"Ưm... Khực..."

Như một con dã thú khổng lồ đang gầm thét, Joshua bắn thẳng luồng tinh dịch lên đôi chân của Riel. Như một kẻ săn mồi vừa được thỏa mãn, hắn thở ra một hơi đầy uể oải và thỏa mãn.

***

Khi mở mắt ra, Riel không khỏi hốt hoảng. Lại là một căn phòng rộng lớn với chiếc giường êm ái. Thậm chí cậu còn đang được đắp chăn cẩn thận. Dù đã vào hè nhưng không khí lại không quá nóng nực, có lẽ vì vậy mà cậu đã ngủ một mạch mà bản thân không hề hay biết. Riel ngẩn ngơ nhìn tấm chăn mềm mại đang trượt nhẹ trên da mình.

"A..."

Nhưng trớ trêu thay, quần áo trên người cậu đã bị lột sạch sành sanh. Riel vội kéo chăn che kín đến tận ngực rồi dáo dác nhìn quanh. Cậu biết quá rõ đây là phòng của ai. Làm sao mà không biết được chứ? Đây chính là căn phòng mà mỗi sáng cậu phải đến dọn dẹp và kiểm tra pheromone. Dù sao thì, cậu nghĩ mình phải rời khỏi đây thật nhanh trước khi chủ nhân căn phòng quay lại.

A, mình đã ngủ bao lâu rồi nhỉ? Nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Riel chợt nhận ra chuyện xảy ra ở phòng cầu nguyện là từ lúc cậu còn chưa kịp ăn sáng. Nghĩ đến đó, cái bụng cậu bỗng réo lên vì đói.

"Đói quá..."

Riel ôm lấy cái bụng rỗng tuếch. Thông thường, nếu lỡ bữa thì sẽ không được ăn, nhưng may thay, gia đình Marguerite vốn rất hào phóng với người hầu. Nếu ai đó lỡ bữa vì lý do bất khả kháng, họ vẫn có thể xuống bếp tìm chút gì đó lót dạ. Thế nên Riel định sẽ xuống bếp xem sao.

Định rời khỏi giường, Riel lại một lần nữa nhìn quanh.

"Quần áo của mình biến đâu mất rồi không biết."

Đôi lông mày cậu cụp xuống. Cậu chỉ muốn nhanh chóng mặc đồ vào để xuống bếp ngay lập tức. Thế nhưng dù có tìm thế nào, cậu cũng chẳng thấy quần áo của mình đâu. Lúc này, thứ duy nhất có thể che thân chỉ là tấm chăn này thôi.

Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở ra. Riel giật mình, vội vàng kéo chăn sát lên tận cổ. Người bước vào không ai khác chính là chủ nhân căn phòng này. Mà cũng phải thôi, ai lại dám vào phòng này mà không gõ cửa chứ? Dù vậy, Riel vẫn theo bản năng che chắn cơ thể mình.

"Sao lại che? Đẹp mà."

Thấy Riel chỉ biết chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn mình, Joshua nhếch môi bật cười.

"Mà thôi, nếu ta vào mà em đang trần trụi thì ta cũng sẽ phát điên mất. Nếu là thằng khác vào mà thấy em như thế, chẳng hóa ra hắn được ngắm cơ thể của em bé nhà ta sao?"

"Dạ?"

"Cơ thể trần truồng này chỉ được để cho ta xem thôi. Rõ chưa?"

Ngay lập tức, mặt Riel đỏ bừng như thiêu như đốt.

"Ngủ ngon chứ?"

"Vâng..."

Riel cúi gầm mặt để giấu đi sự ngượng ngùng, lí nhí trả lời.

"Bé con chắc hẳn là đói rồi. Em có biết bây giờ là mấy giờ không?"

Riel lắc đầu rồi dáo dác tìm đồng hồ.

"Đã quá giờ trưa lâu rồi."

“Tôi xin lỗi. Tôi sẽ xuống làm việc ngay ạ."

Riel vô cùng kinh ngạc. Nhìn vị trí của mặt trời, cậu cứ ngỡ mới chỉ khoảng 11 giờ trưa, không ngờ đã quá giờ ăn trưa rồi! Khi Riel định ngồi dậy, Joshua đã nắm lấy cổ tay và ấn cậu ngồi xuống trở lại, rồi hắn cũng ngồi xuống phía đối diện cậu. Riel nhìn vị thiếu gia này với ánh mắt đầy cảnh giác, tự hỏi không biết hắn lại định giở trò gì nữa.

"Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó. Ta đã làm gì đâu chứ. Em cứ cảnh giác như vậy làm ta tổn thương đấy."

Riel thầm nghĩ trong lòng rằng đó chỉ là lời nói dối, nhưng cậu không thể thốt ra những lời đó khỏi miệng được.

"Chủ nhân, xin hãy đưa quần áo cho tôi với. Tôi phải xuống dưới làm việc rồi ạ."

"Phải ăn cơm đã chứ."

"Nếu xuống dưới thì trong bếp vẫn còn đồ ăn nhẹ, tôi ăn cái đó là được rồi ạ."

"Không, không được."

Lại cái gì mà không được nữa đây? Riel ngơ ngác, chỉ biết mở to mắt nhìn Joshua. Trong lúc cậu còn đang đắn đo không biết nên hỏi thế nào thì có tiếng gõ cửa vang lên.

"Vào đi."

Người mở cửa bước vào là quản gia. Riel hoảng hốt định rời khỏi giường ngay lập tức, nhưng Joshua đã lên tiếng quát khẽ: "Suỵt!" Hắn kéo tấm chăn bị tuột xuống quấn lại quanh người cậu một lần nữa.

Milo làm như không nhìn thấy gì, đặt những thứ trên tay xuống bàn và bắt đầu bày biện.

"Milo."

"Vâng, thưa cậu chủ."

"Đi lấy quần áo cho Riel đi."

Vì bộ quần áo mà Joshua đã lột ra lúc nãy dính đầy tinh dịch nên hắn đã gửi chúng đến phòng giặt ủi. Joshua liền bảo Milo lấy cho cậu một bộ đồ mới.

"Vâng, tôi rõ rồi ạ."

Cho đến lúc Milo rời đi, Riel vẫn luôn bồn chồn, không biết phải đặt ánh mắt vào đâu cho phải.

"Ăn cái này thôi nào."

"Chủ nhân, lẽ nào nãy giờ ngài vẫn chưa dùng bữa sao?"

"Ừ, ta muốn ăn trưa cùng với bé con mà."

"Dạ?"

Đã quá giờ trưa lâu rồi mà tại sao chứ? Trong đầu Riel hiện lên hàng loạt dấu chấm hỏi.

"Ta không thích ăn trưa một mình."

Joshua lại bắt đầu hành xử như một vị thiếu gia đang khao khát sự quan tâm săn sóc. Riel lặng lẽ quan sát hắn. Chẳng phải từ trước đến nay ngài ấy vẫn luôn ăn một mình sao, tại sao đột nhiên lại thế?

"Ta thật sự, thật sự rất ghét cảm giác phải ăn cơm một mình từ trước đến giờ đấy."

Riel nhìn chằm chằm vào Joshua khi hắn nói với giọng điệu như đang càm ràm, oán trách.

"Đừng nhìn ta như vậy. Em có nhìn ta với ánh mắt thắc mắc tại sao thì cũng vô ích thôi. Ta chỉ là ghét ăn một mình, biết làm sao được bây giờ."

Riel chỉ biết im lặng lắng nghe, tự hỏi vị thiếu gia này lại định kể chuyện gì nữa đây.

"Từ khi còn nhỏ, cha mẹ ta đã luôn bận rộn. Anh trai ta thì lúc nào cũng phải ở bên cạnh người lớn vì lý do là người kế vị tương lai. Chẳng có ai chơi với ta cả."

Đôi lông mày đang đầy vẻ cảnh giác của Riel dần dần chùn xuống. Joshua tiến lại gần cậu hơn một chút, khẽ nghiêng đầu nhìn cậu. Hàng lông mi dài của hắn khẽ rung động.

"Chủ nhân chắc là đang đói lắm, xin hãy mau dùng bữa đi ạ."

"Em sẽ ăn cùng ta chứ?"

Khi nhìn vào đôi mắt màu phỉ thúy ấy, mọi suy nghĩ của Riel như đình trệ lại, cậu có cảm giác như mình đang bị hút vào đó. Riel chậm rãi gật đầu. Nhìn thấy cảnh đó, Joshua nở một nụ cười mãn nguyện.

Tất nhiên, những lời Joshua vừa nói hoàn toàn là dối trá. Joshua thực chất là cậu út cưng của gia đình này, trước khi phân hóa thành một Alpha "tồi tệ", hắn luôn được mọi người bế bồng trên tay. Có bao nhiêu đứa trẻ có thể thản nhiên ngồi lên đùi của Đức Hồng y* cơ chứ? Có lẽ trên khắp đất nước này chỉ có duy nhất Joshua Marguerite mà thôi.

*Đức Hồng y: Tước vị cao cấp trong Giáo hội Công giáo Rôma, thành viên của Hồng y đoàn, có nhiệm vụ cố vấn cho Giáo hoàng và bầu Giáo hoàng mới (khi dưới 80 tuổi).

Hơn nữa, Joshua còn có người bạn từ trong bụng mẹ là Frost Medicis, cả hai từ nhỏ đã bộc lộ sự hiện diện mạnh mẽ và luôn được mọi người vây quanh dù ở bất cứ đâu. Joshua luôn nổi bật, nhận được rất nhiều tình yêu thương và hắn hiểu rõ hơn ai hết việc mình được yêu chiều ra sao. Vì vậy, hắn biết chính xác rằng lúc này nếu mình giả vờ đáng thương như vậy, sinh vật nhỏ bé như chú hươu con kia sẽ nảy sinh lòng trắc ẩn.

Joshua bật dậy kéo chiếc bàn lại gần. Sau đó, hắn ngồi xuống giường, kéo Riel lên và đặt cậu ngồi gọn trên đùi mình.

"Ơ, ơ... Chủ nhân!"

"Sao thế? Em đã đồng ý ăn cùng ta rồi mà."

"Không, nhưng trước tiên chủ nhân hãy đưa quần áo cho tôi để tôi ngồi xuống..."

"Không thích. Ta muốn ăn thế này cơ."

Joshua vừa thì thầm vừa ôm chặt lấy cơ thể trần trụi của Riel, tựa cằm lên vai khiến cậu chẳng thể phản kháng, chỉ biết bối rối cuống cuồng cả lên. Dù đã dùng chăn che chắn cơ thể, nhưng làm sao mà không thấy xấu hổ cho được khi bên trong chẳng có lấy một mảnh vải che thân?

"Ăn gì nào? Có nhiều món ngon lắm, hay là ăn súp trước nhé?"

Riel miễn cưỡng gật đầu. Đồ ăn của nhà Marguerite thực sự rất ngon, ngon đến mức khiến người ta phải mong chờ từng bữa. Theo lời Charlotte kể, người hầu ở các gia tộc quý tộc khác thường chỉ được ăn hai bữa một ngày. Nhưng ở nhà Marguerite, họ được ăn đủ cả ba bữa. Gia tộc này vốn rất hào phóng với người làm nên ai nấy đều vô cùng yêu mến nơi này.

"Há miệng ra nào."

"Để... Để tôi tự ăn ạ."

Riel lí nhí đáp lại.

"Em ghét việc ta đút em ăn đến thế sao?"

Joshua vẫn tựa cằm lên vai Riel, dùng chất giọng có chút tủi thân hỏi cậu. Giọng nói ấy nghe thật đáng thương, khiến Riel không kìm lòng được mà xoay lại nhìn hắn rồi ngoan ngoãn há miệng. Một muỗng súp ấm nóng được đưa vào miệng cậu.

"Ngon không?"

"Vâng. Chủ nhân cũng ăn đi ạ."

"Ừ, để ta đút cho Riel nhà ta ăn xong đã."

Sau khi ăn hết súp, lần này hắn lại xé một miếng bánh mì phết đẫm bơ đưa đến bên miệng cậu. Trước khi há miệng, Riel nhìn chằm chằm vào chủ nhân mình.

"Sao thế?"

"Tại sao Chủ nhân không ăn ạ?"

Đôi mắt nâu tràn đầy vẻ thắc mắc. Joshua mỉm cười rạng rỡ rồi há miệng ra. Thấy vậy, Riel đón lấy miếng bánh mì từ tay Joshua rồi đưa vào miệng hắn.

"Có... Ngon không ạ?"

"Ừ, vì là bé con đút nên ngon hơn hẳn."

Cứ thế, hai người thay phiên nhau đút thức ăn cho đối phương. Joshua cảm thấy Riel khi nhai thức ăn trông cứ như một chú sóc nhỏ, cực kỳ đáng yêu. Thế nên hắn cứ liên tục đưa thìa đến bên miệng cậu. Sau một hồi ngắm nhìn Riel, Joshua bỗng lên tiếng:

"Bé con à, nửa tháng nữa có chuyến đi săn đấy, đi cùng ta nhé."

Nghe đến đó, bỗng Riel sững người lại.

"Đi săn...ạ?"

Đó là bởi cậu chợt nhớ đến những câu chuyện về việc "săn lùng Omega". Những lời đồn thổi nghe được hồi còn ở nhà thổ bỗng xẹt qua tâm trí cậu.

“Nghe bảo các quý tộc thường bí mật tổ chức đi săn Omega đấy.”

“Tại sao chứ? Trong giới quý tộc cũng có nhiều Omega mà.”

“Nghe đâu vì gen Alpha mạnh hơn gen Omega nên khi sinh con, tỉ lệ Alpha nhiều hơn hẳn. Thế nên bây giờ có vẻ họ không quan trọng đối phương có phải quý tộc hay không nữa. Chỉ cần tìm người có thể sinh ra hậu duệ có gen tốt, nên hễ là Omega thì họ cứ bắt đi trước đã.”

"Sao thế? Em có gì thắc mắc à?"

Joshua đăm đăm nhìn Riel đang đứng hình như một con búp bê bị hỏng. Thấy cậu cố gượng gạo thả lỏng biểu cảm đang đông cứng, Joshua mỉm cười rạng rỡ rồi đút một miếng bánh mì vào miệng cậu.

"A nào."

Riel ngoan ngoãn há miệng đón lấy miếng bánh.

"Fro sẽ tổ chức buổi săn bắt lần này."

"Fro" ở đây chính là Frost Medicis, là bạn thân của Joshua. Riel không biết phải đáp lại thế nào, chỉ biết im lặng nhai kỹ miếng bánh và dán chặt mắt vào chủ nhân.

"Chúng ta sẽ đi săn vài ngày tại biệt thự. Mà bé con có biết cưỡi ngựa không?"

"Dạ không ạ."

"Cũng phải, chúng ta không đi đến đó bằng ngựa nên cũng không sao. Sang bên đó cứ bám sát lấy ta là được. Nhưng ở đó lũ Alpha nhung nhúc như kiến, nên từ giờ cho đến lúc khởi hành, chúng ta phải luyện tập việc kiểm soát pheromone nhiều hơn nữa. Rõ chưa?"

"Tôi… Tôi không đi có được không ạ?"

Cậu thực sự không hiểu tại sao mình phải có mặt ở đó. Riel vẫn luôn nghĩ bản thân chỉ là một kẻ hầu hạ hèn mọn, giờ đây lại còn là một người làm cấp thấp mặc đồng phục hầu gái.

"Sao mà được. Em thấy khu nhà phụ này có được mấy hầu gái đâu? Ta thậm chí còn chẳng có quản gia riêng nên Milo mới phải đi thay đấy thôi. Em không thấy ta đáng thương sao? Lỡ các quý tộc khác coi thường ta thì sao?"

"Ơ, chuyện đó... Nhưng mà thưa chủ nhân. Vậy chẳng phải chủ nhân mang theo Quản gia thì sẽ tốt hơn sao? Tôi chẳng biết làm gì cả."

"Chuyện đó thì học là được mà. Đến đó cũng chẳng có việc gì nhiều đâu. Chỉ là rót trà, với lại luyện đọc chữ một chút phòng khi cần thiết thôi. Cứ bám sát lấy ta để không ai dám nói gì em là được. Nhé? Ăn thịt không? Thịt nướng chín tới rồi đây."

Trong lúc Riel còn đang lúng túng chọn lời để đáp lại, Joshua đã cầm dao lên và thành thục cắt miếng thịt.

"Bé con à, muốn thử cắt thịt không?"

"Dạ? Tôi… Tôi vốn không giỏi mấy việc này đâu ạ."

Cũng phải thôi, cậu đã bao giờ được ăn loại thịt cao cấp thế này đâu mà biết cách cắt.

"Nào, nhìn này. Đừng gồng tay, cứ làm theo ta là được."

Joshua kéo đôi bàn tay nhỏ bé của Riel lại. Hắn đặt con dao vào tay phải, chiếc nĩa vào tay trái của cậu, rồi dùng đôi bàn tay mình bao trùm lấy mu bàn tay cậu.

"Nhìn nhé."

Sột soạt, con dao bắt đầu cứa xuống miếng thịt.

"Dễ đúng không?"

Riel im lặng nhìn miếng thịt bị cắt thành từng mẩu nhỏ. Cậu vốn đã luôn thấy kỳ diệu khi nhìn chủ nhân dễ dàng cắt những miếng thịt lớn, nay cảm giác đó lại càng rõ ràng hơn. Thấy Riel cứ nhìn chằm chằm vào miếng thịt, Joshua xiên một miếng rồi đưa đến trước môi cậu. Ngay khi Riel vừa há miệng đón lấy, Joshua liền đặt một nụ hôn chụt lên bờ môi ấy.

"Đáng yêu quá. Chúng ta phải luyện tập nhiều hơn nữa mới được."

Riel như bị bỏ bùa đến mức hồn xiêu phách lạc, chẳng thể đáp lại thêm lời nào cho đến tận khi bữa ăn kết thúc.

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.

- Còn tiếp ở chương sau.

***

Tên truyện: Săn Lùng Omega

Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ

(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)

Translator: Vanh

Bình luận chapter
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào
Chapter 22