Banner Home
Mùi Hương Khó Cưỡng - chapter 1: Vol1 | Thiên Chu Chi Dạ
Săn Lùng Omega - 25

Săn Lùng Omega

TCCD 7968 chữ Cài đặt

Tên truyện: Săn Lùng Omega

Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ

(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)

Translator: Vanh

***

Chương 25:

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.

Có lẽ chẳng một ai ngờ được uy lực của chiếc roi mây lại kinh khủng đến thế. Từ Tom đang bị đánh cho đến Riel đang đứng bên cạnh chờ đến lượt mình. Riel dù chưa bị một roi nào nhưng cánh tay đã run rẩy không ngừng. Chỉ riêng âm thanh xé gió đó thôi đã đủ gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ. Cậu nhận ra rằng những lần bị lòng bàn tay đánh vào mông hay đùi trước đây chẳng thấm thía gì so với thứ này.

“Aaaa!”

Tom hứng thêm một roi nữa rồi ngã quỵ xuống tại chỗ cũ.

“Chưa được mười roi mà đã quỵ xuống là không được đâu. Đứng dậy mau.”

Tom dồn hết sức tàn để gượng dậy. Thế nhưng hắn ta chẳng còn tâm trí đâu mà bám vào bàn nữa, chỉ biết đưa tay ôm lấy mông mình. Riel cúi gằm mặt, nhắm nghiền mắt lại vì biết rằng sắp đến lượt mình rồi. Cậu chẳng thể hình dung nổi nó sẽ đau đớn đến nhường nào. Lần trước khi mọi người bị phạt bằng tấm ván, Riel đã may mắn thoát được, nhưng lần này thì không.

“Aaaa!”

Giật mình trước tiếng thét, Riel mở choàng mắt nhìn sang chủ nhân. Thế nhưng Joshua thậm chí chẳng thèm liếc nhìn cậu, hắn chỉ nhìn xuống Tom với vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng.

“Bỏ tay ra. Ngón tay mà gãy thì không làm việc được đâu. Ngươi đã chẳng được tích sự gì thì ít nhất đôi tay phải còn nguyên vẹn chứ.”

“Hức... Đau quá... Đau quá...”

“Ừ, ta đánh là để cho ngươi đau mà. Bỏ tay ra. Đến đứa nhỏ hơn như Riel còn chịu đòn rất giỏi đấy. Ngậm miệng lại đi, ta không muốn nghe.”

“Aaaa!”

Ngay khi Tom vừa bỏ tay ra, tiếng vút lại vang lên, chiếc roi mây lao tới với khí thế còn mãnh liệt hơn lúc nãy. Tom cuối cùng lại khuỵu gối xuống sàn.

“Tôi sai rồi... Tôi biết lỗi rồi... Xin ngài...”

“Chỉ mới bấy nhiêu mà đã nhận lỗi rồi sao?”

“Ta bảo ngươi cởi hết ra.”

Tom ngớ người, đôi mắt sưng húp vì khóc lộ rõ vẻ bàng hoàng. Hắn đã khai ra sự thật, cứ ngỡ rằng ít nhất sẽ được giảm nhẹ hình phạt, nhưng không. Joshua vẫn thản nhiên như thể việc bắt một Omega lột đồ trước mặt bao nhiêu người là chuyện hiển nhiên.

“Chủ nhân... Tôi đã nói thật rồi mà. Tại sao...?”

“Vì ngươi đã nói dối trước mặt ta và gia chủ.”

Joshua hất hàm, giọng lạnh đến thấu xương.

“Và vì cái gối đó đã khiến Riel bị bỏng. Ngươi nghĩ chỉ cần một lời thú nhận muộn màng là xong sao? Đừng để ta phải lặp lại lần thứ ba. Cởi ra, hoặc ta sẽ để Milo giúp ngươi lột sạch lớp da đó cùng với quần áo.”

Tom run rẩy, đôi tay lóng ngóng bắt đầu cởi bỏ bộ đồng phục người hầu. Những người xung quanh đều quay mặt đi, không ai dám nhìn vào cảnh tượng nhục nhã ấy. Trong khi đó, Riel vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn sau đợt càn quét của pheromone lúc nãy. Cậu nhìn Tom, rồi lại nhìn Joshua. Sự tàn nhẫn của chủ nhân đối với kẻ khác luôn khiến cậu thấy rợn người, nhưng đồng thời, một phần thẳm sâu trong cậu lại cảm thấy một sự bảo bọc cực đoan đến đáng sợ.

“Riel, lại đây.”

Nghe tiếng gọi làm Riel giật mình, loạng choạng bước đến cạnh Joshua. Hắn kéo cậu vào lòng, một tay ôm lấy eo, tay kia nắm lấy cổ tay bị bỏng của cậu, đưa lên trước mặt Tom - người lúc này đã trần trụi và quỳ rạp dưới đất.

“Nhìn cho kỹ đi. Ngươi đã làm hỏng cái gì.”

Joshua dùng đầu roi mây lành lạnh chạm vào vết thương của Riel, khiến cậu khẽ nảy mình.

“Vì ngươi mà hôm nay Riel của ta không thể luyện chữ. Vì ngươi, mà ta phải tốn công bôi thuốc lại từ đầu. Ngươi nói xem, ta nên đánh vào đâu trên cơ thể dơ bẩn của ngươi để bù đắp cho vết thương này của em ấy đây?”

“Chủ nhân, xin ngài... Tôi biết lỗi rồi! Tôi sẽ không bao giờ dám nữa!” Tom gào khóc thảm thiết, đầu đập xuống sàn nhà bôm bốp.

Joshua không thèm liếc mắt, hắn quay sang nhìn Riel, ánh mắt đột ngột trở nên dịu dàng một cách giả tạo:

“Em bé à, em muốn ta đánh hắn bao nhiêu roi? Mười roi cho vết bỏng, hay hai mươi roi vì đã khiến em phải khóc?”

Riel cũng nhìn chủ nhân của mình với vẻ mặt ngơ ngác. Hôm nay, có vẻ như chủ nhân của cậu không định bỏ qua chuyện này dễ dàng. Như thể hắn đã biết rõ mọi chuyện xảy ra tối qua, hắn sẽ không chấp nhận bất kỳ lời giải thích mập mờ nào.

“Milo.”

“Vâng, cậu chủ.”

“Cây roi mây vẫn chưa đủ. Mang cái khác tới. Ừ, mang roi da tới.”

“Vâng, cậu chủ.”

Roi da là thứ mà không ai trong số họ biết đến. Rốt cuộc roi da là gì?

“Ngươi còn đứng đó làm gì? Tự giác cởi ra đi, trước khi phải chịu hậu quả nặng hơn.”

“Chủ nhân, tôi sẽ nói. Tôi sẽ nói rõ ràng mà.”

Tom vừa khóc vừa van xin. Nhưng Joshua dường như không có ý định dừng lại ở đó. Riel đứng yên tại chỗ, chỉ lặng lẽ nhìn chủ nhân của mình.

“Tôi đã mang thứ cậu cần tới rồi, cậu chủ.”

Cây roi Milo mang đến trông không khác mấy so với những cây roi thông thường. Nhưng cây roi da này làm từ da hà mã thì hoàn toàn khác. Nó cứng cáp và nặng nề hơn hẳn, chỉ cần đánh một lần cũng đủ để để lại dấu vết rõ ràng.

“Lột đồ nó ra.”

“Vâng, cậu chủ.”

“Không, không được! Xin đừng! Chủ nhân, tôi sẽ nói hết! Tôi sẽ nói sự thật!”

Tom ôm chặt quần áo, vừa khóc vừa cầu xin. Nhưng Joshua chỉ nhìn cậu ta với vẻ mặt lạnh lùng.

“Nhìn cho kỹ đi. Dối trá sẽ phải trả giá thế nào.”

Milo đã làm quản gia cho gia tộc này nhiều năm thế nên đã trải qua không ít chuyện. Việc khống chế một Omega đang hoảng loạn với ông không phải việc khó.

“Có cần trói lại không, cậu chủ?”

“Ừ. Trói đi.”

“Chủ nhân, tôi sai rồi. Xin lỗi. Là tôi làm. Tôi đã ném gối về phía Riel, làm sáp nến đổ lên cổ tay của cậu ấy. Hức… Hức…”

Chứng kiến bộ dạng khóc lóc thảm hại của Tom, Joshua lững thững lấy một điếu thuốc từ trong túi ra ngậm vào miệng. Tom vừa gào khóc nức nở vừa thu mình lại, sợ đến mức hồn xiêu phách lạc vì sợ Milo sẽ thực sự lột sạch quần áo mình ra. Joshua châm thuốc, nhả ra một làn khói dài xám xịt, rồi thản nhiên đưa chiếc roi da cho Milo.

“Milo.”

“Vâng, thưa cậu chủ.”

“Lấy cái này đánh thằng đó thêm 20 roi nữa. Còn Riel, theo ta lên lầu.”

Joshua rít thêm một hơi thuốc rồi dụi tắt mẩu thuốc lá một cách dứt khoát. Hắn quay người đi thẳng về phía phòng ngủ của mình. Riel vẫn đang đứng trên sàn, vội vàng bám sát theo sau.

Vừa bước chân vào phòng ngủ, Riel đã không cầm được mà run rẩy khắp người. Một phần là do chứng kiến cảnh tượng hành hình tàn khốc vừa rồi, phần khác là vì dư chấn của lượng pheromone Alpha trội áp đảo lúc nãy vẫn còn đeo bám. Joshua đứng khoanh tay, nhìn chằm chằm vào "chú nai bé nhỏ" đang run lẩy bẩy trước mặt mình.

“Sao lại run thế này? Sợ lắm à?”

Riel khẽ gật đầu.

“Tôi xin lỗi, thưa Chủ nhân. Chỉ vì tôi mà mọi chuyện lại trở nên náo loạn thế này...”

“Đến giờ mà em vẫn chưa biết tại sao ta giận sao?”

“Dạ?”

Riel ngước nhìn chủ nhân với gương mặt thực sự ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Joshua lại thấy thèm thuốc, nhưng hắn nhớ lại lúc nãy khi mình hút, Riel đã khẽ ho vài tiếng. Thế là hắn chỉ kẹp điếu thuốc vừa lấy ra vào giữa những ngón tay, gõ nhịp cộc cộc lên mặt bàn.

“Ta hỏi lại lần nữa, Riel. Chủ nhân của em là ai?”

“Dạ là Chủ nhân ạ.”

“Tên.”

“Là Joshua Marguerite ạ.”

Gương mặt vốn đã trắng trẻo của Riel nay đã tái nhợt đi vì sợ hãi.

“Phải, là đồ của ta, vậy tại sao lại dám để nó bị thương hử?”

“Tôi xin lỗi ạ.”

Rõ ràng cậu không cố ý làm mình bị thương, mà chỉ là vô tình gặp tai nạn, thế nên nếu cậu có cảm thấy uất ức khi bị mắng thế này cũng là lẽ thường tình. Vậy mà Riel vẫn hết sức ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi. Điều đó khiến Joshua vô cùng hài lòng. Một sinh vật nhỏ bé, mỏng manh lại còn phục tùng tuyệt đối như thế này, bảo sao hắn không yêu chiều cho được chứ.

"Ta đã bảo thế nào rồi? Nếu có chuyện gì xảy ra thì phải làm sao?"

Riel cố gắng lục lại trí nhớ. Hình như hắn chưa từng nói điều đó một cách cụ thể. Chỉ là lần trước hắn có bảo nếu lũ Alpha khốn khiếp nào định giở trò... Ơ, hay là chuyện này cũng tương tự như vậy? Riel rụt rè đáp thử:

"Dạ... Chạy đến tìm Chủ nhân ạ?"

"Phải. Em vẫn còn nhớ đấy. Vậy tại sao lại không đến?"

"Dạ?"

Tom đâu phải Alpha, hắn chỉ là một Omega lặn. Hắn cũng không dùng pheromone để định làm gì cậu. Hơn nữa đây là dinh thự Marguerite chứ không phải nơi nào khác, và lúc đó đã nửa đêm, chắc chắn Chủ nhân cũng đang ngủ. Dù xét theo khía cạnh nào thì tình huống này cũng không giống với những gì hắn đã dặn dò trước đó.

"Đến giờ em vẫn chưa tin tưởng ta sao?"

"Dạ không phải thế đâu ạ. Chỉ là lúc đó tôi nghĩ chắc Chủ nhân đã ngủ rồi. Tôi không thể làm phiền giấc ngủ của ngài được."

"Nhưng cứ để mặc cho bị bắt nạt rồi hôm sau mang một thân hình đầy vết xước thế này đến gặp ta, thì em bảo ta có đau lòng hay không?"

"Chủ nhân... Thấy đau lòng ạ?"

Riel hỏi với vẻ mặt thực sự không hiểu rõ. Chính Joshua cũng thấy bản thân mình thật lạ lùng. Vốn dĩ hắn không phải người biết trân trọng thứ gì đó, thậm chí có thể nói là kẻ chẳng có chút chiếm hữu nào. Vậy mà không hiểu sao hắn cứ mãi ám ảnh với bé con này. Phải chăng là vì cậu từng có tiền án bỏ trốn?

"Vậy bé con có thích ta đi đâu đó rồi bị thương mang sẹo về không?"

Riel nghĩ rằng chuyện đó cậu cũng chưa rõ lắm. Thành thật mà nói, Riel vẫn luôn nghĩ mình chỉ là một kẻ hầu hạ thấp kém trong gia tộc này, và cậu chưa thể định nghĩa được tình cảm dành cho chủ nhân là gì. Thế nên cậu cứ ngập ngừng, không thể trả lời ngay.

"Thật đáng thất vọng. Hóa ra bé con của ta chẳng thèm bận tâm dù ta có bị thương hay không nhỉ?"

"A, không... Không phải thế đâu ạ..."

Dù nhanh nhạy trong việc quan sát sắc mặt nhưng Riel lại vốn ít nói, chẳng biết cách nịnh nọt hay làm nũng để dỗ dành chủ nhân. Cậu lúng túng chẳng biết phải thốt ra lời đường mật nào.

"Lần sau nếu xảy ra chuyện tương tự, phải chạy đến thú nhận ngay lập tức. Rõ chưa?"

"Dạ, thưa Chủ nhân."

"Vậy thì bây giờ, em phải nhận phạt vì đã để “đồ của ta” bị trầy xước chứ nhỉ?"

“Dạ?”

Riel cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc, nhưng hóa ra không phải. Đuôi mắt cậu rũ xuống đầy vẻ cam chịu.

“Phải chịu phạt cho xong đã rồi mới chữa trị cổ tay, sau đó còn đi ăn sáng chứ. Lại đây nằm sấp xuống.”

Nghĩ đến việc sắp phải ăn đòn một lần nữa, Riel cảm thấy rùng mình, ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Dù chưa bị đánh nhưng dường như cả cơ thể đã bắt đầu biểu tình sự đau đớn, bởi cậu đã quá hiểu rõ đòn roi của chủ nhân cay nghiệt đến mức nào.

Cậu mang gương mặt tràn đầy vẻ sợ hãi, ngoan ngoãn nằm sấp lên đùi Joshua. Thấy Riel không hề lề mề hay phản kháng, Joshua cảm thấy rất hài lòng về điều đó. Hắn thầm nghĩ sau khi phạt xong sẽ phải cưng nựng cậu thật nhiều để bù đắp lại.

“Chỉ nằm sấp thôi là xong rồi sao?”

“Dạ không ạ.”

Riel khẽ sụt sịt mũi một cái, rồi run rẩy vòng tay ra sau tự mình vén tà váy lên. Joshua lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình đó. Lẽ ra nếu nhanh trí, bé con đáng yêu này nên cởi đồ lót và vén váy lên trước khi nằm sấp xuống, nhưng cậu lại không nghĩ tới. Nhìn cậu loay hoay xoay xở trên đùi mình, Joshua thấy cậu chẳng khác nào một chú rùa nhỏ đang chậm chạp bơi lội giữa dòng nước, trông thật đáng yêu.

Joshua thừa sức giúp một tay, nhưng hắn chỉ đứng nhìn. Mỗi hành động của Riel đều khiến khóe môi hắn tự giác nhếch lên. Tiếc là Riel đang quá sợ hãi nên chẳng hề hay biết chủ nhân mình đang mỉm cười hài lòng.

“Vén cao lên nữa. Như vậy thì làm sao thấy mông được?”

Giọng nói lạnh lùng của hắn khiến Riel khựng lại. Cậu run rẩy vén thêm một chút xíu nữa.

“Á!”

“Em đang giỡn mặt với ta đấy à? Không vén cao hơn được sao? Đây này, phải vén lên tận eo chứ.”

“Tôi sai rồi, thưa Chủ nhân.”

“Ừ, vì sai nên mới bị đánh, vậy thì phải chịu đòn cho hẳn hoi. Sau đó phải làm gì nữa?”

Riel lại sụt sịt cái mũi dù chẳng có giọt nước mũi nào, rồi cậu nắm lấy mép đồ lót, từ từ kéo xuống. Sau khi kéo qua mông và xuống tận đùi, cậu vòng tay ra phía trước đan vào nhau như thể đã hoàn thành xong nhiệm vụ.

“Chỉ kéo đến đó thôi sao?”

“Dạ... Phải kéo thêm nữa ạ?”

“Ta đã dặn thế nào? Chẳng phải bảo phải kéo tuột xuống rồi dang rộng chân ra sao? Có như thế thì lỗ nhỏ và cả tinh hoàn mới lộ ra được chứ. Dang rộng chân ra thêm nữa.”

Joshua dùng mu bàn tay vỗ nhẹ vào phần đùi trong trắng ngần của Riel. Toàn thân cậu lúc này đã đỏ rực lên vì xấu hổ. Thật sự quá mức nhục nhã. Việc phải phơi mông ra để chịu đòn như một đứa trẻ đã đủ khiến cậu thấy tủi hổ rồi, vậy mà bây giờ còn phải dang rộng chân, để lộ cả lỗ nhỏ và tinh hoàn ra để nhận phạt. Cậu cảm thấy như cơ thể mình đang bốc cháy vì hổ thẹn.

“Nâng mông cao lên. Đừng để nó sụp xuống.”

Riel cảm thấy nước mắt chực trào vì xấu hổ, nhưng cậu vẫn cắn răng nhẫn nhịn làm theo lời chủ nhân. Đúng lúc đó...

“Ơ?”

Kinh ngạc trước cảm giác lạ lẫm, Riel vô thức quay đầu lại nhìn.

“Ai cho phép em quay đầu lại nhìn một cách vô lễ thế hả? Quay mặt ra phía trước ngay.”

“Tôi xin lỗi, thưa Chủ nhân.”

Thứ vừa chạm vào mông cậu không phải là bàn tay to mà cậu đã dần quen thuộc. Đó là một chiếc bàn chải bằng gỗ. Tại sao cậu lại mặc nhiên cho rằng mình sẽ bị đánh bằng tay cơ chứ? Đó rõ ràng là một sự lầm tưởng tai hại. Không thể tưởng tượng nổi nó sẽ đau đớn hơn đến mức nào, Riel càng thêm sợ hãi, hai tay nắm chặt siết lại.

“Hai mươi roi. Mỗi khi bị đánh phải đếm số và nói: “Em cảm ơn Chủ nhân”. Rõ chưa?”

“Dạ...”

“Em khóc cũng được, nhưng nếu đếm sai số hoặc làm hỏng tư thế thì nhát đó không được tính. Đếm cho cẩn thận vào.”

Ngay lập tức, một tiếng phập vang lên. Thật sự không phải là tiếng chát nữa, mà là tiếng phập đục ngầu và nặng nề.

“Á! M...Một. Em cảm ơn Chủ nhân.”

Giọng nói của cậu run rẩy dữ dội. Chỉ mới một roi mà cậu đã cảm thấy như mất đi thần trí, vậy thì làm sao chịu đựng nổi hai mươi roi đây? Đến lúc này cậu mới hiểu tại sao lũ người hầu hôm đó lại khóc lóc thảm thiết đến thế. Dù bị đánh vào mông nhưng có lẽ do đang dang rộng chân, nỗi đau như xuyên thấu tận vào sâu bên trong lỗ nhỏ.

Phập!

“Hức… H...Hai. Em cảm ơn Chủ nhân.”

Mới chỉ có hai roi mà phần đùi trong của cậu đã run rẩy không ngừng, đôi chân dường như chẳng còn chút sức lực nào.

“Nâng mông lên. Nó bị hạ xuống rồi kìa. Cứ thế là bị đánh lệch chỗ đấy.”

“Hức... Tôi xin lỗi, thưa Chủ nhân.”

“Ừ, vì làm sai nên mới bị phạt, thế nên phải chịu đòn cho đẹp vào chứ.”

Phập!

“Hự... B...Ba... Hức... Em cảm ơn Chủ nhân.”

Chỉ sau ba roi, nước mắt cậu đã bắt đầu rơi thành từng giọt lớn. Riel từng tự tin rằng mình là kẻ chịu đòn khá giỏi. Cuộc đời lang bạt và khắc nghiệt trước đây đã rèn cho cậu ý chí để tin rằng mình có thể chịu đựng được lần này. Thế nhưng cậu đã lầm to. Cơn đau lạ lẫm và dữ dội này khiến Riel chìm trong sợ hãi, nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi. Lại một roi nữa giáng xuống.

“Hức... Á! B...Bốn. Em cảm ơn Chủ nhân.”

Thần trí cậu bắt đầu trở nên mờ mịt. Cứ đà này, có lẽ cậu sẽ chẳng thể ngồi hay đứng nổi mất. Riel bất chợt nhớ về một đêm ở nhà thổ hồi cậu còn nhỏ, sau khi bị đánh đập dã man, cậu đã bị sốt nặng. Giữa nỗi tủi thân và sợ hãi tột cùng, cậu đã co quắp người lại, run rẩy đi qua đêm dài lạnh lẽo. Ký ức đó ùa về khiến cậu càng thêm khiếp đảm, toàn thân run cầm cập như ngày hôm đó.

“Sao lại run bần bật lên thế này? Ta có ăn thịt em đâu.”

Bàn tay to bản đặt lên bờ mông đang đau nhức nhối.

“Nói ta nghe xem, bé con. Sao lại run đến mức này?”

“T…Tôi cũng không biết nữa ạ.”

“Đến cả chịu đòn cũng không xong thế này thì thật là...”

Nghe tiếng tặc lưỡi của hắn, Riel lo sợ rằng mình sẽ bị tống cổ khỏi dinh thự. Cậu cố gắng nén tiếng khóc, dồn hết sức lực vào đôi chân đang run rẩy để nâng mông cao lên.

“Tôi…Tôi vẫn có thể chịu được nữa ạ. Tôi xin lỗi Chủ nhân. Tôi sẽ cố gắng chịu đòn ạ.”

“Ta không trách em vì không biết chịu đòn. Ta nói vì em run quá đấy thôi.”

“Dạ không phải đâu, hức... Tôi chịu được mà.”

Joshua nhìn vẻ mặt quyết tâm, luôn cố gắng làm tốt dù là những việc nhỏ nhất của Riel mà lòng thầm khen ngợi. Hắn nghĩ mình nên kết thúc hình phạt này nhanh chóng để còn yêu chiều cậu.

“Thật sự là có thể chịu được chứ?”

“Dạ… Tôi thật sự có thể làm tốt ạ.”

Joshua vỗ về bờ mông đã ửng đỏ rồi lại cầm chiếc bàn chải gỗ lên. Một tiếng chát vang dội. Riel cố nén tiếng rên rỉ trong cổ họng.

“Năm. Em cảm ơn Chủ nhân.”

Nhìn cái cách cậu nghiến chặt răng để thốt ra từng con số, Joshua phần nào đoán được những năm tháng khổ cực mà cậu đã trải qua. Một cảm giác vừa khâm phục, vừa xót xa trào dâng. Cậu vẫn còn là một đứa trẻ quá đỗi nhỏ bé. Joshua chìm vào những cảm xúc hiếm hoi không giống với bản thân mình, nhưng việc gì cần làm thì vẫn phải làm cho xong.

"Bé con à, đừng đếm số nữa."

"Dạ?"

"Ta sẽ đánh liên tục, nên không cần đếm nữa. Muốn khóc thì cứ khóc, muốn hét thì cứ hét. Nhưng tuyệt đối không được vặn vẹo người. Nếu đánh chệch đi là sẽ hỏng cả thắt lưng đấy."

"Dạ, thưa Chủ nhân."

Riel siết chặt nắm tay. Cậu cắn chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, hạ quyết tâm tuyệt đối không được làm Chủ nhân thất vọng. Joshua xoa xoa sau gáy cậu. Riel vốn đã dần quen với những cử chỉ của Joshua, chỉ riêng sự mơn trớn đó thôi cũng đủ khiến cậu cảm thấy như được sống lại.

Joshua rời bàn tay đang vỗ về mái tóc nâu xoăn nhẹ của cậu xuống, giữ chặt lấy thắt lưng. Hắn giữ thật chắc để phòng trường hợp cậu xoay người vì đau, rồi bắt đầu vung chiếc bàn chải gỗ. Chát! Chát!

Năm nhát roi liên tiếp giáng chính xác vào cùng một chỗ trên mông. Riel nãy giờ vẫn đang nghiến răng chịu đựng, cuối cùng cũng há miệng và bắt đầu khóc òa lên như một đứa trẻ.

"Hức... Hức... Tôi sai rồi, Chủ nhân ơi... Đau quá... Đau quá Chủ nhân ơi..."

Dù vậy, cậu tuyệt đối không hề vặn vẹo eo hay đạp chân loạn xạ. Nhìn dáng vẻ đó của Riel, Joshua thực sự chỉ muốn "nuốt chửng" sinh vật nhỏ bé này vào lòng ngay lập tức.

"Đứng dậy đi, Riel."

"Dạ? Hức… Tôi vẫn có thể chịu được nữa ạ. Tôi xin lỗi, tôi sẽ im lặng chịu đòn ạ."

Riel sợ hãi tột độ vì tưởng rằng tiếng khóc của mình đã làm Chủ nhân khó chịu.

"Ta không định phạt tiếp đâu, nên ta bảo em đứng dậy đi. Đứng dậy nhìn ta này."

Đến lúc đó, Riel mới rụt rè lén quan sát sắc mặt hắn rồi ngồi dậy. Dù chẳng ai bảo, cậu vẫn quỳ gối ngay giữa hai chân của Joshua. Cậu dùng nắm tay dụi mắt, cả mắt và mũi đều đỏ hoe. Joshua bật cười như thể không còn lời nào để nói.

"Ôi trời, ta phải làm sao với bé con này đây hả? Hử? Sao mà ngốc nghếch cứ đòi chịu hết trận đòn đó thế?"

Joshua vừa cười vừa lau mặt cho Riel.

"Từ lần sau, hễ có chuyện gì xảy ra thì phải tìm ai đầu tiên?"

"Tìm Chủ nhân đầu tiên ạ."

Trước sự dịu dàng ấm áp của Joshua, Riel dù vẫn còn sụt sùi nhưng đã nhanh chóng trả lời lại ngay.

"Phải rồi, có chuyện gì thì nhất định phải đến tìm ta. Rõ chưa?"

“Vâng... Hức… Tôi sẽ ghi nhớ ạ.”

Dù nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng, Riel vẫn cố gắng trả lời một cách rõ ràng nhất có thể. Nhìn bộ dạng đáng yêu ấy của cậu, Joshua không kiềm lòng được nữa, hắn liền bế bổng cậu lên.

“Ơ... Ơ!”

“Sau khi bị phạt xong thì phải làm thế nào?”

Khi nghe Joshua hỏi, Riel mới sực nhớ ra, cậu vụng về vòng tay qua cổ hắn và quấn đôi chân quanh thắt lưng đối phương để giữ thăng bằng. Và rồi theo thói quen cũ, cậu dụi mặt vào vai hắn, như một chú nai nhỏ đang tìm kiếm sự an ủi từ người bảo hộ duy nhất của mình.

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.

- Còn tiếp ở chương sau.

***

Tên truyện: Săn Lùng Omega

Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ

(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)

Translator: Vanh

Bình luận chapter 25
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào
25