Banner Home
Mùi Hương Khó Cưỡng - chapter 1: Vol1 | Thiên Chu Chi Dạ
Săn Lùng Omega - 26

Săn Lùng Omega

TCCD 8156 chữ Cài đặt

Tên truyện: Săn Lùng Omega

Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ

(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)

Translator: Vanh

***

Chương 26:

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.

Nằm gọn trong lồng ngực vững chãi, Riel vẫn không sao ngừng được những tiếng nấc nghẹn ngào. Joshua vừa bế cậu, vừa đưa bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cậu để trấn an.

“Sao lại khóc nhiều thế này? Thấy uất ức vì bị đánh à?”

Riel vùi mặt vào hõm cổ hắn, khẽ lắc đầu.

“Dạ không… Hức… Không phải thế đâu ạ.”

“Vậy thì tại sao?”

“Tôi… Tôi cũng không biết nữa. Tôi muốn ngừng lại lắm nhưng… Hức… Không tài nào ngừng được.”

Thật tâm Riel cũng chẳng thể lý giải nổi cảm xúc của chính mình. Cậu muốn nín khóc, nhưng những giọt nước mắt lại cứ thi nhau rơi xuống. Cậu chưa từng trải qua thứ cảm xúc hỗn loạn và dao động mãnh liệt đến nhường này, thế nên trong lòng không khỏi cảm thấy hoang mang.

“Muốn khóc thì cứ khóc đi. Không sao cả. Trẻ con thì vốn dĩ hay khóc mà. Em cứ khóc đi.”

Joshua vòng tay ôm chặt lấy Riel, dịu dàng vuốt ve dọc sống lưng cậu. Chính cái chạm ấy lại càng khiến nước mắt cậu tuôn rơi lã chã. Chủ nhân trước đây cũng vậy, sau khi phạt xong đều sẽ dùng đôi bàn tay ấm áp này để xoa dịu và vỗ về cậu, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay lòng cậu lại thấy nghẹn ngào đến thế.

“Em muốn uống chút sữa ấm không? Bé con của ta, đi rửa mặt bằng nước ấm rồi uống chút gì đó ngọt ngào nhé?”

Riel khẽ gật đầu.

“Được rồi, cứ quyết vậy đi.”

Joshua cứ thế bế xốc Riel đi thẳng về phía phòng tắm. Vì phòng tắm nằm ngay sát phòng ngủ nên không có nhiều người hầu nhìn thấy cảnh cậu đang ôm chặt lấy chủ nhân mà khóc nức nở.

“Mang nước ấm lại đây! Còn ngươi, đi lấy cho ta một ly sữa ấm, nhớ cho thật nhiều mật ong vào.”

“Vâng, thưa Chủ nhân.”

Những hầu gái phụ trách phòng tắm ban đầu không khỏi ngỡ ngàng khi thấy chủ nhân bế Riel bước vào, nhưng ngay lập tức họ đã nhanh nhẹn làm theo mệnh lệnh hắn đưa ra. Sau khi chuẩn bị xong nước ấm, tất cả đều lui ra ngoài. Khi chỉ còn lại hai người, Joshua đặt Riel xuống sàn và nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Khóc cho lắm vào đến sưng cả mắt lên rồi. Bây giờ đã thấy khá hơn chưa?”

Riel sụt sịt mũi rồi khẽ gật đầu.

“Đúng là trẻ con mà. Để ta rửa mặt cho em nhé?”

“Dạ... Để tôi tự làm ạ.”

“Suỵt! Lại muốn bị phạt sao? Đứng yên đó.”

“Nhưng mà... Làm sao có thể để Chủ nhân phải...”

Riel cảm thấy vừa ngượng ngùng vừa sợ mình đắc tội hắn.

“Trước mặt Chủ nhân mà còn thấy xấu hổ thì có được không hả?”

Trước câu hỏi của Joshua, Riel lén nhìn sắc mặt hắn một cái rồi lắc đầu.

“Dạ không được ạ.”

“Phải, biết thế là tốt. Vậy nên cứ đứng yên đi. Với lại tóc mái vướng víu quá, để ta kẹp lại cho.”

Chẳng biết từ đâu ra, Joshua rút từ trong túi một chiếc kẹp tóc, vén phần tóc mái của Riel sang một bên rồi kẹp lại cho thật gọn gàng. Lần này là một chiếc kẹp có hình khuôn mặt chú nai nhỏ. Riel chẳng biết hắn lấy những thứ này ở đâu, nhưng cậu cứ để mặc cho hắn chăm sóc mình. Khi vầng trán trắng ngần lộ ra, Joshua đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng.

“Đáng yêu quá.”

Khuôn mặt Riel đỏ bừng lên như vừa được nhuộm màu.

Cậu cứ đứng yên như thế để Joshua làm theo ý hắn muốn. Hắn nâng niu Riel thật cẩn thận như một đứa trẻ, dịu dàng rửa mặt cho cậu. Sau đó, hắn lại bế cậu quay trở lại phòng ngủ. Suốt quãng đường được bế đi, Riel cứ vùi mặt vào xương quai xanh của hắn. Có vẻ như việc dụi mặt vào vai hay xương quai xanh đã trở thành cách làm nũng riêng của Riel. Joshua bật cười vì sự đáng yêu đó.

Trở lại phòng ngủ, Joshua đưa cho cậu ly sữa ấm. Riel vừa nép chặt vào lòng hắn vừa nhấp từng ngụm sữa nhỏ.

“Lúc nãy có chuyện gì mà em lại thấy tủi thân và buồn bã đến thế?”

“Dạ không phải đâu ạ. Chỉ là… Tôi cũng không biết tại sao lúc đó nước mắt cứ tuôn ra không ngừng nữa.”

Bây giờ có vẻ đã bình tĩnh lại, Riel vừa uống sữa vừa trả lời rành rọt. Một đứa trẻ vốn chẳng mấy khi khóc nay lại khóc nức nở như thế, khiến Joshua chỉ muốn nuông chiều mọi sự nũng nịu của cậu.

“Em uống hết chưa?”

Trước câu hỏi đó, Riel nãy giờ đã uống xong sữa vừa gật gù buồn ngủ bỗng giật mình thon thót.

“Không sao. Đừng sợ. Em buồn ngủ à?”

“Dạ. Tôi phải mau tỉnh táo để đi làm việc ngay, tôi xin lỗi ạ.”

“Em có quá nhiều thứ để xin lỗi đấy. Chuyện đó không phải lỗi của em.”

Riel nãy giờ vẫn áp má vào lồng ngực của hắn, ngước lên nhìn như muốn hỏi ý nghĩa của câu nói đó là gì. Joshua lại mơn trớn mái đầu tròn trịa của Riel, ấn cậu dính chặt vào ngực mình rồi tiếp lời:

“Việc em tự tiện để mình bị thương mà không xin phép mới là chuyện đáng bị phạt, còn nghỉ việc một chút thì không sao cả.”

Joshua nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Riel, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên vết bỏng trên đó. Riel cảm thấy nhồn nhột, cậu khom lưng lại rồi thút thít như đang nũng nịu:

“Nhưng tôi là người hầu làm việc và nhận lương ở đây mà.”

“Ừ, là người hầu mà. Ta cũng đã cho em mặc bộ đồ đẹp thế này để làm việc đó còn gì.”

Hiện tại, Riel vẫn chỉ đang mặc mỗi chiếc váy liền thân. Phần thân dưới vốn đã cởi ra để chịu phạt vẫn đang để trần, lần này là với lý do để bôi thuốc. Thế nhưng, Joshua lại cứ trì hoãn việc bôi thuốc mà chỉ mải mê ôm ấp cậu. Hắn vừa vuốt ve tóc Riel vừa hỏi:

“Bé con, điều cơ bản nhất của một người hầu là gì?”

“Điều cơ bản ạ?”

Riel lại rời má khỏi lồng ngực hắn để nhìn lên. Đôi hàng mi vốn trĩu nặng vì nước mắt giờ đã cong vút trở lại. Riel chớp chớp hàng mi dài vài lần rồi ủ rũ đáp:

“Điều cơ bản... Tôi thực sự không biết ạ. Tôi xin lỗi.”

“Tất nhiên là em không biết rồi. Thế nên hôm nay em mới để bản thân bị thương, làm ta đau lòng thế này chứ.”

Riel nghiêng đầu thắc mắc, rồi lại cúi gằm mặt xuống.

“Tôi xin lỗi ạ.”

“Đừng xin lỗi nữa. Bị phạt rồi là xong. Nhìn ta này.”

Riel ngẩng đầu lên. Sao trên đời lại có sinh vật trông hiền lành đến thế cơ chứ. Chiếc kẹp tóc hình con nai nhỏ cậu đang đeo lại hợp đến mức phát điên. Cứ mỗi món đồ nào mà hắn cho cậu mặc đều hợp đến lạ kỳ, khiến việc chưng diện cho cậu đối với hắn trở nên thật thú vị. Joshua kéo đầu Riel sát vào lòng, ôm lấy thật chặt.

“Điều cơ bản nhất của một người hầu là phải làm cho chủ nhân cảm thấy vui vẻ. Em rõ chưa?”

“Dạ vâng…”

“Ngoan lắm. Có vẻ em buồn ngủ rồi, giờ chúng ta chườm nóng rồi bôi thuốc nhé? Cổ tay cũng phải trị liệu nữa. Lại đây nằm sấp xuống giường nào.”

“Dạ vâng.”

Riel định tự mình leo xuống giường, nhưng Joshua nói vậy mà tay vẫn giữ chặt, chẳng chịu buông cậu ra. Thay vào đó, hắn bế bổng cậu lên rồi bắt đầu đi lại vài vòng quanh phòng ngủ.

“Ngài không thấy mệt sao ạ?”

“Bé con của ta không ăn uống tử tế à? Sao chẳng thấy lên cân chút nào thế này?”

Đúng như lời hắn nói, Riel là kiểu người ăn uống rất thanh đạm. Cậu không kén ăn, nhưng vì từ nhỏ đã sống trong cảnh thiếu thốn nên sức ăn vốn dĩ rất ít.

“Em có muốn ăn gì không? Em bé của ta thích gì nào?”

“Dạ, món gì tôi cũng ăn được ạ.”

“Ta không nghĩ vậy đâu. Em thích dâu tây không?”

Nghe đến đó, Riel đang chập chờn chìm vào giấc ngủ khẽ rùng mình một cái.

“Được rồi, ta không dọa em nữa. Xin lỗi nhé. Hay sau này chúng ta cùng vào rừng hái trái cây đi? Em có thích trái cây mùa hè không?”

“Thật ra… Tôi gần như chưa từng được ăn trái cây bao giờ ạ.”

“Vậy từ trước đến nay em ăn gì để sống?”

“Dạ chỉ là súp nấu với rau củ thôi. Cả bánh mì nữa ạ.”

Nghe câu trả lời của Riel, Joshua nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng nhỏ nhắn. Chỉ cần chạm vào xương bả vai nhô rõ, hắn đã cảm nhận được cậu gầy gò đến mức nào.

“Hóa ra đó là lý do em không lớn nổi thế này.”

Thực tế, so với một Omega thì chiều cao của Riel không phải là thấp. Tuy nhiên, so với việc phát tình muộn thì đúng là sự tăng trưởng của cậu có phần chậm chạp.

“Giờ em không muốn ăn gì thật sao?”

“Bây giờ… Tôi chỉ thấy buồn ngủ thôi ạ.”

“Phải rồi, trẻ con sau khi khóc một trận đã đời thì thường buồn ngủ mà. Vậy thì trước tiên cứ ngủ một chút đã.”

Thật ra cả hai đều chưa dùng bữa sáng, nhưng Joshua vốn không phải người quá coi trọng chuyện ăn uống, đôi khi hắn còn bỏ cả bữa. Lúc này, việc được ôm ấp Riel trong tay mang lại cho hắn cảm giác thỏa mãn hơn nhiều.

Sau khi bế cậu đi quanh phòng thêm một lúc, Riel đang gật gù cuối cùng cũng thiếp đi trong vòng tay hắn. Xác nhận cậu đã ngủ say, Joshua nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường và bắt đầu kiểm tra cổ tay cậu trước. Riel ngủ rất sâu, ngay cả khi hắn bôi thuốc lên vết bỏng đã rướm nước, cậu vẫn nằm đó im lìm. Cổ tay cậu nhỏ đến mức hắn đã quấn băng gạc mấy vòng mà vẫn còn thừa ra. Sau khi thu dọn xong, Joshua cẩn thận lật người Riel lại.

“Hưm…”

“Ngoan, ta biết rồi. Bôi thuốc xong ta sẽ ôm em ngay.”

Hắn vỗ về khi cậu khẽ rên rỉ trong giấc nồng, rồi vén tà váy lên tận eo. Trên bờ mông trắng ngần, tròn trịa ấy vẫn còn hằn rõ những lằn đỏ theo dấu mà chiếc gậy gỗ để lại. Joshua bóp một ít thuốc mỡ rồi bắt đầu xoa đều lên vùng da sưng đỏ.

“Đáng lẽ mình nên tẩn thằng chó đó thêm vài trận nữa.”

Chỉ vì một tên Omega lặn không biết thân biết phận mà bé con của hắn phải chịu đòn oan. Dẫu biết chính mình là người xuống tay trừng phạt cậu, Joshua vẫn thấy xót. Hắn vừa thổi nhẹ vào vết thương cho mát, vừa tỉ mỉ thoa thuốc cho cậu.

Joshua đã để mắt đến tên người hầu đó từ lâu. Việc tên đó cứ cậy thế bắt nạt Riel khiến hắn rất ngứa mắt. Chắc chắn phải chọn ngày nào đó tống khứ hắn ta đi, hoặc trút giận một trận cho ra trò. Joshua bắt đầu tính toán xem nên xử lý kẻ đó thế nào, một nụ cười tàn nhẫn thoáng qua gương mặt đẹp đẽ như tạc tượng của hắn.

***

Khi Riel tỉnh dậy, cậu hoảng hốt nhận ra mình đang hoàn toàn trần trụi và nằm gọn trong lòng chủ nhân. Dù đây không phải lần đầu tiên tỉnh giấc trong vòng tay này, thế mà cậu vẫn chưa thể nào thích nghi nổi. Có lẽ là do dư âm của ký ức lần đầu tiên quá sâu đậm. Hơn nữa, rõ ràng trước khi ngủ cậu vẫn còn mặc quần áo, tại sao giờ lại trần trụi thế này...

Dù đã có nhiều chuyện xảy ra kể từ khi tái ngộ, Riel vẫn không thể quên được ấn tượng ban đầu. Trong tiềm thức của cậu, chủ nhân vẫn là một vị quý tộc Alpha đáng sợ. Dù đêm đó có được gọi là cuộc đi săn Omega hay gì đi chăng nữa, thì với Riel, đó chắc chắn là một cơn ác mộng.

Lạ lùng là từ khi gặp lại với tư cách chủ tớ, hắn không hề cưỡng bức cậu thêm lần nào, nhưng Riel vẫn không tránh khỏi những lúc giật mình kinh sợ.

“Sao em dậy sớm thế?”

Tiếng nói đột ngột của Joshua khiến Riel giật nảy mình ngay tức khắc.

“Không cần phải hoảng hốt thế đâu. Ta đã bảo là không ăn thịt em bé của ta mà.”

“Tôi… Tôi không có hoảng hốt ạ.”

“Nói dối là bị phạt đấy nhé.”

“Tôi không còn sợ hãi như hồi trước nữa đâu ạ.”

Riel cố gắng thanh minh, trong lòng lo sợ rằng sự run rẩy của mình sẽ làm chủ nhân phật ý. Đôi đồng tử xanh biếc ẩn sau hàng mi của Joshua khẽ lóe sáng, hắn nhìn chằm chằm như muốn nhìn thấu tâm can cậu.

“Dạ... Sao thế ạ, thưa Chủ nhân?”

“Ta biết bé con của ta là một chú nai con nên mới hay có tật giật mình như thế, nhưng tuyệt đối đừng có bỏ trốn khỏi ta. Rõ chưa?”

“Tôi sẽ không bỏ trốn đâu ạ.”

“Nếu em bỏ trốn, ta sẽ thật sự nổi giận đấy.”

“Tôi thật sự sẽ không bỏ trốn đâu, thưa Chủ nhân.”

Sau khi Riel lặp lại lời khẳng định, Joshua mới chịu nới lỏng cánh tay đang siết chặt eo cậu ra một chút.

“Thế nhưng sao em lại dậy sớm thế?”

“Dạ, tự nhiên tôi tỉnh giấc thôi ạ.”

Đúng lúc đó... Rột rột. Một tiếng động vang dội phát ra từ cái bụng nhỏ của cậu. Joshua bật cười khì khì, đưa tay vò rối mái tóc xoăn của Riel.

“Hóa ra là bé con của ta đói rồi. Được rồi, đi ăn thôi. Vừa ăn vừa tập cách cắt thịt nhé. Có thế thì khi đi săn mới được ăn nhiều món ngon chứ.”

Joshua đứng dậy khỏi giường và gọi Milo. Riel dáo dác nhìn quanh để tìm bộ quần áo đã biến mất của mình, nhưng quả nhiên lần này cũng chẳng thấy đâu cả.

“Chủ nhân... Quần áo của tôi...”

“Ừ. Bôi thuốc thêm lần nữa rồi ta sẽ đưa cho.”

Vừa dứt lời, hắn lại kéo Riel vào lòng. Cậu vội vàng vớ lấy chiếc chăn định che thân thể trần trụi lại, nhưng Joshua đã nhanh tay hất chiếc chăn ra xa. Gương mặt Riel đỏ bừng như sắp bốc cháy.

“Ngủ trưa xong rồi mà con cặc của em bé vẫn đứng thẳng thế này sao?”

“Chuyện... Chuyện đó là...”

“Nhưng mà đúng là một con chim trắng muốt nhỉ. Sao lại có thể không có lấy một sợi lông thế này? Không phải những lúc ta không có nhà, em tự mình nghịch nó và lỗ nhỏ đấy chứ?”

Ánh mắt hai người chạm nhau, đôi đồng tử xanh biếc của Joshua bỗng loé lên tia nhìn lạnh lẽo. Bị áp lực đó lấn át, Riel tái mặt, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy. Thấy vậy, vẻ hung hãn trong mắt Joshua tan biến đi như chưa từng tồn tại.

“Phải. Nếu chưa được phép mà tự tiện chạm vào nó hay đâm chọc vào lỗ nhỏ là bị phạt đấy. Rõ chưa?”

“T…Tôi không dám làm chuyện đó đâu, thưa Chủ nhân.”

“Đừng có cam đoan chắc nịch thế. Đám Omega một khi đến kỳ phát tình thì đều lắc mông cầu xin bất cứ ai đâm vào mình mà.”

“T…Tôi tuyệt đối không như vậy đâu.”

Dù từ khi phân hóa đến nay chưa từng trải qua kỳ phát tình nào, Riel vẫn khăng khăng phủ nhận. Joshua gật đầu nhưng trong lòng chẳng hề tin tưởng. Bản chất của giống loài Omega vốn dĩ là thế. Khi kỳ phát tình kéo đến, chúng sẽ chẳng còn biết trời đất là gì, tự mình banh rộng lỗ nhỏ, chảy nước dãi ròng ròng mà bò lết dưới sàn cầu xin được lấp đầy. Chà, với hắn hiện tại thì dù cậu có như thế cũng chẳng sao. Cậu xin thì hắn cho, chơi đùa đến khi chán thì vứt bỏ là xong.

“Tôi thật sự không như thế đâu. Xin Chủ nhân hãy tin tôi đi mà.”

“Được rồi, ta tin. Ta tin em bé của ta mà. Thế nên hãy luyện tập điều tiết pheromone cho tốt vào. Chuyến đi săn lần này toàn là lũ Alpha khốn khiếp tham gia thôi đấy.”

Riel cố lục lọi trí nhớ xem mình đã để thuốc ức chế pheromone mà Lucy đưa cho ở đâu. Cậu đã giấu nó dưới gối trong phòng ở của mình. Cậu tự nhủ nhất định phải mang nó theo bên người.

“Em đang nghĩ gì thế?”

“Dạ? Không có gì ạ, tôi không nghĩ gì cả.”

Joshua định gặng hỏi thêm thì tiếng gõ cửa vang lên. Riel giật mình, nhận thấy chỗ đó của mình vẫn còn đang cương cứng, cậu vội vàng rúc sát vào người chủ nhân. Vô tình, sự cương cứng đó cọ xát trực tiếp vào lớp áo sơ mi của hắn.

“Vào đi.”

Joshua với tay kéo lấy góc chăn mà hắn vừa hất đi lúc nãy, nhanh chóng che kín thân thể Riel. Hắn tự nhận thức được đây là một hành động cực kỳ không giống phong cách của mình, che chắn cho món đồ chơi của mình khỏi ánh nhìn của kẻ khác.

“Ngài gọi tôi ạ, thưa cậu chủ.”

“Chuẩn bị bữa sáng đi. Món thịt. Chuẩn bị cả bộ dao nĩa để em ấy tập cách sử dụng luôn.”

“Vâng, tôi rõ rồi ạ.”

Khi Milo vừa định quay lưng bước ra ngoài, Joshua đã gọi giật lại.

“Mang cả trái cây tráng miệng lên nữa. Lấy loại đào mới nhập về ấy. Riel, em không bị dị ứng chứ?”

Riel khẽ gật đầu.

“Ngoan lắm. Cái gì cũng ăn được là tốt. Phải ăn thật nhiều để mau lớn chứ.”

“Tôi hai mươi tuổi rồi, lớn hết mức rồi ạ.”

“Omega không lớn thêm được nữa sao? Mà thôi cũng chẳng sao, giờ em đã đủ đẹp rồi.”

Sau khi Milo lui ra, Joshua bắt đầu vò rối mái tóc của Riel. Nhìn những sợi tóc con chỉa ra tứ tung trông thật ngộ nghĩnh. Joshua bật cười khì khì, chỉnh lại chiếc kẹp hình nai trên tóc mái cho cậu, rồi vỗ vỗ lên tấm lưng gầy. Hắn thầm nghĩ nhất định phải bồi bổ cho cậu béo lên một chút mới được.

“Trong lúc chờ cơm, ta bôi thuốc thêm lần nữa nhé? Không cần nằm sấp đâu. Cứ giữ nguyên thế này đi, vòng tay qua cổ ta.”

Theo mệnh lệnh, Riel vòng tay ôm lấy cổ hắn, hai chân dang rộng ngồi quỳ trên đùi Joshua. Joshua thừa biết đỉnh bộ phận nhạy cảm của Riel đang chạm vào lớp áo sơ mi của mình nhưng vẫn vờ như không thấy, hắn lấy một lượng lớn thuốc mỡ bắt đầu thoa lên mông cậu.

“Á... Ưm.”

“Sao thế? Đau à?”

Riel vùi mặt vào vai hắn, khẽ gật đầu. Joshua vừa vỗ về bờ mông căng tròn vừa cố ý dùng đầu ngón tay ấn mạnh một chút.

“Đ...Đau quá, Chủ nhân ơi.”

“Thế này mà cũng đau sao? Nhưng phải bôi thuốc chứ? Không phải em đang nhõng nhẽo quá đấy chứ bé con?”

“Dạ không... Thật sự đau lắm ạ. Hay là để tôi tự bôi... Á!”

“Chuyện này là việc của Chủ nhân. Em dám tự tiện sao? Cố mà nhịn đi. Nếu đau quá thì cứ ôm ta chặt vào.”

Riel sụt sịt mũi, càng rúc sát thân thể mình vào người hắn hơn. Đỉnh dương vật đang cương cứng cứ thế cọ xát lên xuống theo từng nhịp trên áo sơ mi của Joshua. Có vẻ như vì mông quá đau nên cậu hoàn toàn không ý thức được mình đang dùng đầu khấc cọ vào áo của chủ nhân.

“Hức... Ưm... Đau... Chủ nhân ơi, đau quá.”

Joshua thừa sức bôi thuốc một cách nhẹ nhàng, nhưng vì thấy phản ứng của Riel quá mức buồn cười và đáng yêu, hắn lại càng cố tình nhào nặn bờ mông cậu như nhào bột mì. Riel đau đến ứa nước mắt, vừa quệt nước mắt vào vai hắn vừa nhổm nhổm mông lên xuống để né tránh.

“Hức... Đau... Đau quá ạ.”

“Xong rồi đây. Đừng có nhõng nhẽo nữa.”

“Tôi không có nhõng nhẽo mà...”

“À, nếu không phải nhõng nhẽo, thì là em cố ý muốn cọ cái đó vào người ta à?”

“Dạ?”

Đến tận lúc này, Riel mới bàng hoàng nhận ra mình nãy giờ đã liên tục chà xát đỉnh bộ phận nhạy cảm vào lớp áo sơ mi của chủ nhân. Gương mặt cậu bùng cháy như bị thiêu như đốt. Ngay khoảnh khắc đó, một cú tét bằng bàn tay giáng xuống mông cậu Chát! Đồng thời, một vệt ẩm ướt bắt đầu thấm đẫm vào lớp áo của Joshua.

“Haha, nhìn cái đồ vô lễ mà đáng yêu này xem.”

“Tôi… Tôi sai rồi. Tôi xin lỗi Chủ nhân.”

Riel mặt cắt không còn giọt máu vì sự cố phóng thích tinh dịch ngoài ý muốn, nhưng Joshua lại chẳng hề giận dữ mà ôm chầm lấy cậu cười sảng khoái. Rồi hắn kề sát tai cậu thì thầm:

“Hôm nay vì em đáng yêu nên ta tha thứ đấy. Thế nào, muốn ra thêm lần nữa không? Lần này bắn vào miệng Chủ nhân nhé?”

“Dạ... Dạ không! Tôi không muốn đâu.”

“Vậy thì, để ta bắn vào miệng em bé nhé? Khỏi ăn sáng, ăn tinh dịch của ta là đủ rồi chứ? Hửm? Uống sữa xong rồi ăn cơm nhé?”

Tiếng cười trầm thấp của Joshua vang vọng bên tai khiến Riel rơi vào trạng thái dở khóc dở cười, hoàn toàn mất phương hướng. Cuối cùng, cậu chỉ còn biết siết chặt lấy cổ Joshua, dán chặt thân thể mình vào người hắn như một cách trốn tránh sự trêu chọc quá mức này.

“Đang làm nũng đấy à? Hửm? Đáng yêu chết mất. Sau này cũng phải vẫn cứ đáng yêu thế này nhé. Nghe không?”

Chẳng biết có chuyện gì mà Joshua lại vui vẻ đến thế, hắn vừa cười vừa đặt những nụ hôn tới tấp lên khắp gương mặt đỏ rực như trái dâu chín của Riel.

※ TCCD thân gửi: Mỗi lượt đọc của bạn là động lực rất lớn đối với Dạ nên vui lòng không reup dưới mọi hình thức (online, offline,...). Xin cảm ơn mọi người đã ghé thăm website tececede.com.

- Còn tiếp ở chương sau.

***

Tên truyện: Săn Lùng Omega

Nhóm dịch: TCCD - Dịch hê hê số khổ

(page cũ: TCCD - Thiên Chu Chi Dạ)

Translator: Vanh

Bình luận chapter 26
Vui lòng đăng nhập để bình luận
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào
26